Thứ Sáu, 6 tháng 3, 2015

ẢNH ĐẸP 8-3

Kết quả hình ảnh cho 8-3


Kết quả hình ảnh cho 8-3










Kết quả hình ảnh cho "quà 8-3"





Kết quả hình ảnh cho ảnh đẹp 8-3










KHÚC GIAO MÙA THÁNG 3 HOA HÀ NỘI

Hà Nội đẹp nhất tháng ba
Phố phường nhuộm sắc lá hoa kín trời
Hoa sưa ngọc trắng tinh khôi
Cánh rơi như tuyết giữa trời thủ đô.
Cây lộc vừng cạnh bờ hồ
Cũng màu vàng áo để hồ thêm xanh.
Hoa ban cánh tím mỏng manh
Cười đùa trước gió… bao anh xao lòng!
Mộc miên thắm đỏ trên không
Tuổi thơ bát ngát, mênh mông ùa về!
Đầu làng… cuối xóm… con đê…
Bạc đầu nay bỗng nhớ về cố hương!
Trung Hiếu  6-3-2015


Hoa sưa tinh khôi, mong manh như tuyết trắng bao phủ nhiều con phố. 
Sưa nở nhiều ở phố Hàng Dầu, Phan Chu Trinh, khu vực hồ Giảng Võ, Bách Thảo…




Nhớ gánh hàng rong chở đầy hoa bưởi lang thang trên con phố Hà Nội 




"Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay/Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy"
Hoa xoan giờ chỉ còn ở ngoại thành Hà Nội




Hầu như làng quê Bắc Bộ nào cũng có một cây gạo- Hoa gạo ở Viện Bảo tàng lịch sử.



Sắc hoa ban giữa trời Hà Nội.




Cây lộc vừng chuyển lá bên Hồ Gươm mang đến sắc vàng lãng mạn



Những chiếc lá bàng cuối mùa còn sót lại, trước khi đón lộc xanh mơn mởn.



THƠ 8-3 CỦA LÊ THỐNG NHẤT

Tác giả: Tiến sĩ Lê Thống Nhất, sinh ngày 14/01/1955 tại TP Nam Định, nguyên quán: Quỳnh Đôi, Quỳnh Lưu, Nghệ An, nguyên là học sinh Chuyên Toán (1969–1972), tốt nghiệp Toán Đại học Vinh năm 1976 và  giảng dạy Chuyên Toán, Đại học Vinh đến  năm 1996.
Bảo vệ luận án tiến sĩ phương pháp giảng dạy toán năm 1996. Bên cạnh công việc đang đảm nhiệm, TS Lê Thống Nhất còn là một người làm báo, làm thơ. Ông là tác giả của bài thơ “Hai tư giờ thôi nhé” khá nổi tiếng 15 năm nay.

Cộng đồng mạng phát sốt vì bài thơ tặng vợ 8/3 - 7
                       TS Lê Thống Nhất và vợ


24 GIỜ THÔI NHÉ!
"Hai tư giờ thôi nhé
Ngày ấy sẽ trôi qua
Em cứ ngồi ngắm hoa
Em cứ ca, cứ hát

Anh sẽ lo rửa bát
Anh sẽ lo quét nhà
Anh sẽ lo đi giặt
Em uống gì ? Anh pha...

Chợ dù gần hay xa
Anh lần ra được hết
Món em ưa anh biết
Em cứ chờ mà xem

Em đánh phấn, xoa kem
Anh rửa rau, vo gạo
Em ung dung đọc báo
Anh tay nấu, tay xào

Anh tự lo, không sao !
Cứ yên tâm , em nhé !
Tà áo em tuột chỉ
Đưa anh khâu lại giùm

Nho anh mua cả chùm
Buồn mồm em cứ nếm
Bạn trai em mà đến
Cứ vô tư chuyện trò

Anh tắm cho thằng cu
Rồi anh ru nó ngủ
Màn hình bao cầu thủ
Nghe em hét : “ Vào rồi...
Hết một ngày em ơi
Hai tư giờ thôi nhé
Một ngày anh làm mẹ
Một ngày em làm chồng

Thật may cho đàn ông
Hai tư giờ thôi nhé!"
Lê Thống Nhất-2000







BIẾT- KHÔNG BIẾT
Có thể bên cạnh em
Có một người đàn ông như thế
Không biết tặng em mỹ phẩm để em ưa
Không biết nói lời hay mà người khác dư thừa
Không biết chọn cả loại hoa đắt tiền mà người mua cũng rùng mình một chút
Không biết post thiếp mừng em ở trên facebook
Không biết mời em đi nhà hàng Hàn Quốc hay Tầu
Không biết khen em khi em về từ hiệu làm đầu
Không biết bài hát tiếng Anh mà người trẻ nào cũng biết
Không biết so sánh các loại rượu ngon trong từng bữa tiệc
Và có thể thêm vài điều cũng không biết, em ơi!
***
Những người đàn ông em nhìn thấy trên đời
Có thể khác một người
Bên cạnh em năm tháng
Biết cần cù cùng em đi lên từ hai bàn tay trắng
Biết dậy sớm thức khuya lúc con ốm, vợ đau
Biết làm tất cả những gì để bữa cơm không chỉ có rau
Biết thùng gạo nhà mình vơi để trước sau lo liệu
Biết tiền tiêu Tết nào nhà mình còn đang thiếu
Biết khuyên mẹ chồng khi khó chịu về em
Biết cuốn truyện nào mà em vẫn thích xem
Biết lo cho con từ ngọn đèn ngồi học
Biết giấu bệnh của mình vì sợ em lo, em khóc
Biết chiếc xe đạp em đi hay trật cóc quay tròn
Biết xúc động lệ nhòa ngày hạnh phúc các con...
Biết - Không biết, bao thứ còn thể kể
***
Có một người đàn ông như thế
Xin em đừng buồn, em nhé! Em ơi!
Một mẫu đàn ông làm sao chọn trên đời
Có thể có một điều mà mọi người không rõ
Biết - Không biết, chọn cái gì với vợ?
Khi xung quanh ta lại có biết bao điều...
Lê Thống Nhất-2015






CÁI CHẲNG CẦN TIỀN ĐỂ MUA
Nhớ câu chuyện thi thơ 8/3 năm 1998 trên mạng với chủ đề "Nói xấu vợ ngày 8/3", mình được giải nhì. Khi đó Bộ GD-ĐT chưa thi trắc nghiệm mà vẫn biết đưa 4 phương án. Mình làm có mấy câu:
"Sắp ngày mùng tám tháng ba
Cho tôi hỏi thật: rằng bà thích chi?
Thích Hoa hay thích Phong bì?
Thích thêm Nhẫn mới hay Đi bơi thuyền?"
Bà rằng: "Ông nói luyên thuyên...
Tôi thích cái chẳng dùng tiền để mua..."
Mình đọc cho vợ nghe, chẳng may con gái (khi đó 9 tuổi) nghe thấy và hỏi mẹ:
- Cái chẳng dùng tiền để mua là cái gì thế mẹ?
Tôi giật mình. May quá, vợ tôi trả lời con gái:
- Con có biết..
Lời nói chẳng mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau
Mẹ chỉ thích những lời nói tốt đẹp của bố thôi...
Toát mồ hôi...và phục vợ xử lý nhanh tuyệt vời!
Còn bạn, nếu bạn trả lời với người lớn thì bạn sẽ nói gì?
Lê Thống Nhất-2015


Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

KỂ CHUYỆN NGHỀ CHO ZUI

(Chuẩn bị vào mùa bán kịch bản, tẩn mẩn nhớ bạn nghề...)

Hồi Nhà hát cải lương Việt Nam dựng kịch “Vú Cát” của mình, nữ đạo diễn Hoàng Quỳnh Mai gọi: Anh ơi, lão trưởng thôn ấy em hạ xuống thành phó thôn anh ạ, được không anh?
Mình đang uống trà bật cười, suýt nữa trà vọt ra cả máy tính.
Hỏi, ôi trời ơi em ơi, quan chức trong kịch Việt Nam ta, anh viết tới trưởng thôn mà em còn không dám làm, chỉ hạ xuống phó thôn là sao?
Mai cười he he, cái thằng trưởng thôn anh viết hay mà tởm. Nhà hát em thì quanh năm chỉ đi diễn ở thôn, xã, có lão trưởng thôn tởm thế, về diễn, làm sao hợp đồng với trưởng thôn hả anh. Thông cảm cho em nhé, anh nhé, anh nhé, nhé.
Mai lại thuyết phục, lão là phó thôn nhưng tìm mọi thủ đoạn leo lên trưởng thôn anh ạ, làm thế thì Nhà hát về diễn, trưởng thôn sẽ phấn khởi, dễ hợp đồng anh ạ. Anh đồng ý anh nhá, anh nhá, anh nhá, nhá nhá.
Cứ đà này, đến lúc duyệt, e người ta sẽ lại đề nghị lão Phó thôn xuống xã viên và đang tìm mọi thủ đoạn ngoi lên phó thôn.
Cái nước mình vui lắm.
Chợt nhớ anh Giang (Đạo diễn, NSND Doãn Hoàng Giang). Mấy lần dựng kịch của mình, khi nghe ý kiến duyệt vở xong, bao giờ anh Giang cũng có đúng một bài này, và bao giờ cũng thắng:
-E hèm…Thưa các anh…Đời Giang đã dựng gần 400 vở diễn, tức là đã gần 400 lần duyệt vở, tức là đã gần 400 lần nghe ý kiến hội đồng duyệt vở, nhưng phải nói, chưa bao giờ Giang nghe được những ý kiến sâu sắc, chuyên nghiệp, thấu tình đạt lý như hôm nay. Nghe các anh góp ý, Giang thấy quá xấu hổ với mình, chứ sao, nào là đã từng dựng gần 400 vở diễn, nào là nghệ sỹ nhân dân, nhưng mà lại phải để các anh nhọc công góp ý từng ly từng tí như thế, chi tiết như thế, nghề nghiệp như thế…Giang tiếp thu hết…Nhà văn Nguyễn Quang Vinh cũng xin tiếp thu hết tất cả ý kiến của các anh. Chúng em sẽ chỉnh sửa, trau chuốt, sẽ tư duy, sẽ uốn nắn từng lời thoại, từng cử chỉ của diễn viên theo đúng những gì hôm nay các anh góp ý. Chứ sao. Một ngàn lần Giang cám ơn các anh.
Khi anh Giang ngồi xuống, cả hội đồng duyệt vỗ tay.
Mình không vỗ.
Tối về khách sạn, mình làu bàu:
-Góp ý như cứt thế mà miệng anh cứ xoen xoét, xoen xoét, anh ở đó mà sửa, em không.
Doãn Hoàng Giang chẩu cái miệng nhọn ra, nhìn mình:
-Ừ…Chúng nó đéo biết gì mày nhỉ…
-Thế sao anh cứ xoen xoét rằng chúng em sẽ sửa, chúng em tiếp thu, chúng em ngàn lần cám ơn
-Tao nói thế à?- Doãn Hoàng Giang nheo nheo mắt- Chứ sao? Phải tiếp thu chứ sao? Nhưng không sửa chứ sao? Đéo gì, hay thế gì nữa…Chúng nó có xem lại đâu mà…Mai về nhỉ.
Rồi có chuông điện thoại, anh Giang cầm máy, tiếng ngọt xớt:
-Ừ..Anh Giang đây rồi…Em khỏe không? Thế à? Vui nhỉ? Tiếc quá, giá như anh có mặt ở đó với em nhỉ? Ừ…Nhớ anh không? Thế à? Nhớ chứ, anh nhớ em lắm…Ừ…Ngủ đi nhé…Ừ…
Mình hỏi, em nào gọi thế anh? Anh Giang chẩu miệng rít hơi thuốc:
-Biết đéo đâu…
-Thế mà anh làm như thân lắm nhỉ
Anh Giang cười khì khì.
Sáng hôm sau, anh em nhà hát tập trung đông đủ, trưởng đoàn sang khoanh tay lễ phép trước mặt anh Giang:
-Mời thầy qua nhà hát chỉnh sửa vở như thầy hứa với hội đồng duyệt ạ.
Giang trố mắt lên:
-Sửa cái gì? Vở xong rồi, cứ thế diễn thôi, nhé, diễn thôi, nhé, em nhé, nhé.
Trưởng đoàn bối rối:
-Nhưng thưa thầy…
Anh Giang hỏi:
-Nó ký quyết định cho ra vở chưa?
-Dạ rồi.
-Thế…Tao phải nói thế thì chúng mày mới có quyết định ra vở chứ lỵ…
-Thế mà bọn em đang lo…không sửa gì nữa hả thầy…
-Chứ sao…Sửa cái gì? Có gì mà sửa…
-Hôm qua thầy đứng lên nhận hết mọi góp ý, các anh trong hội đồng vui lắm
Anh Giang nheo nheo mắt, chẩu cái miệng nhọn hoắt ra:
-Chứ sao.
Một lần mình sực nhớ ra, hỏi:
-Anh có tuyên bố, làm thằng đàn ông tử tế là phải để cho gái nó lừa đúng không?
Anh Giang chẩu miệng:
-Chứ sao.
(Viết lung tung lang tang thế mà báo này cũng trích in nè, cả năm trời giờ mới biết:http://soha.vn/…/nsnd-doan-hoang-giang-khung-khuc-mieng-nho…)

MÙA HOA SƯA NỞ




Mùa hoa sơ nở
Tác giả: Nguyễn Anh Trí
          Xuân muộn, bước trên đường Hà Nội
Bỗng gặp hàng Sưa trắng muốt một màu hoa
Sáng rực góc trời, níu những bước chân qua
Lưu luyến quá, chùm hoa mềm lặng lẽ

Cũng chợt đến nhẹ nhàng như thế
Tất cả lộc non bật nở một ngày
Mơn mởn non tơ những mắt lá thơ ngây
Lúng liếng xanh, chao dưới trời mưa bụi

Hoa sớm rụng, dẫu tiết Xuân chưa đổi
Đủ cho ai nhung nhớ một thời
Đủ cho ai say đắm một đời
Chào Sưa nhé, chờ mùa Sưa nở lại!

Anh đã biết, rồi yêu, rồi nhớ mãi
Cái dịu hiền, cái bừng sáng, cái lung linh
Thoang thoảng mùi hương, cánh hoa nhỏ xinh xinh
Dẫu có mưa dầm, dẫu còn gió cuốn!

Anh cứ ước mãi còn…Xuân muộn
Để cùng ai say đắm những mùa Sưa!

Edinburgh-Scotland (UK)
19-5-2011



alt



 HOA SƯA
                     Hoàng Việt
Chợt thấy hoa Sưa trắng xóa
Trong làn mưa bụi mơ màng
Phố cũ quen mà như lạ
Dịu dàng sắc trắng mênh mang 

Thoang thoảng hương thơm nhè nhẹ
Mưa gom thành hạt li ti
Mưa hương ướp đầy ngõ nhỏ
Nao lòng kẻ ở người đi 

Xen giữa mảng xanh của phố
Những vòm hoa trắng tinh khôi
Xưa ước của riêng mang tặng
Cho ai riêng một khoảng trời 

Đi hết cả miền mơ ước
Mà hoa vẫn nở trắng trời
Theo bước chân chiều lặng lẽ
Gieo buồn xao xác hoa rơi 

Chuyện cũ chợt quên chợt nhớ
Vô tình hoa trắng đung đưa
Có phải dáng ai ngày ấy

Tìm về - trắng áo – hoa Sưa.


Post on tháng 3 13, 2014 bởi petit_prince  

Chiều nay giữa phố tan tầm
Hoa sưa lấm tấm rụng vào mưa bay
Có kẻ ngốc nghếch xòe tay
Đợi chờ những cánh hoa xoay lững lờ

Hoa rơi, đường trắng, sương mờ
Phố chiều đưa đẩy, ầu ơ, câu chào
Gã khờ chẳng biết khi nào
Nhớ nhung, yêu mến đã trao chốn này

Mùa về, chỉ thấy mưa bay
Mùa về chẳng thấy chốn này, người xưa
Cớ sao tôi vẫn mong chờ
Cớ sao vẫn cứ ngây ngô ngóng tìm

Mùa trôi vào giữa lặng im
Người đi chẳng tiếc trái tim người chờ
Hoa sưa nở trắng hững hờ
Mình tôi ngơ ngác, thẫn thờ nhặt hoa

Ngày nằm lặng giữa tháng ba
Biết bao năm nữa phôi pha hẹn thề
Người ta chắc đã yên bề

Còn đâu thương nhớ gửi về chốn xưa?

 Chùm ảnh: Say đắm mùa hoa sưa tinh khôi Hà Nội  - Ảnh 9


Ngẩn ngơ hoa sưa
Tác giả: Vũ Tuấn Anh 
Nao lòng ngắm cánh hoa sưa
Cầu trời đừng gió, mong mưa nhẹ nhàng
Nắng vàng xuân biếc đương sang
Trắng bung hoa nở, muôn vàn cánh bay...

Dốc mình vắt kiệt đắm say
Tột cùng dâng hiến chia tay lìa cành
Tinh khôi một thoáng dụm dành
Mong manh níu giữ mà thành ngẩn ngơ

VTA/2010



Hoa Sưa
Tác giả: Trần Văn Khải

Em ơi , Hà Nội tháng ba
Hoa Sưa bừng nở bung ra trắng đường
Tiết trời se lạnh còn vương
Ta đi dưới phố thấy hương nhẹ nhàng 

Không gian đẹp đến ngỡ ngàng
Khiến bao cô gái dịu dàng ngắm hoa
Hoa Sưa đặc sản tháng ba
Là tâm điểm của nhiếp gia Hà thành

Em ơi hãy đến cùng anh
Ngắm hoa trắng muốt long lanh phố phường
Nắm tay trên những cung đường
            Thả hồn tận hưởng thêm hương yêu đời 

 

Thứ Ba, 3 tháng 3, 2015

THÁNG BA (2015)

Kết quả hình ảnh cho March






Chuồn Chuồn Tháng Ba
Tác giả: Daocongdien
Đã lần tôi hóa con chuồn chuồn 
Bay lang bạt về cánh đồng chưa mưa
Mang theo thánh ba lam làm tốt bụng
Thả xuống ruộng mạ hẹn mùa.

Chị tôi áo nâu khom lưng lượm cỏ
Ngọn gió không đoái hoài chị tôi
Thổi bung cúc hé khe ngực nhỏ
Ngó quanh, cài khuy, chị cười.

Đã có lần tôi hóa con chuồn chuồn
Đậu lên bậu rào nhà em phơi cánh
Bông lê ki ma nở trắng
Mùi bánh tráng nướng rưng rưng.

Em đứng cầu ao dội nước rửa chân
Bắp chân trắng hơn bông lê ki ma trắng
Đuôi chuồn ớt đỏ nắng ban trưa
Tôi bay tìm nỗi buồn tháng ba sa mưa.


Cuối Tháng Ba
Tác giả: Nguyễn Bính
 Chưa hè trời đã nắng chang chang,
Tu hú vừa kêu, vải đã vàng.
Hoa gạo tàn đi cho sắc đỏ
Nhập vào sắc đỏ của hoa xoan. 

Mặt hồ vua đúc khối tiền sen,
Bươm bướm đông như đám rước đèn.
Ở bãi cỏ non má lộng gió,
Bắt đầu có những cánh diều lên. 

Khóa hội chùa Hương đã đông rồi,
Hội đền Hùng nữa, đám thôn tôi.
Thôn tôi vào đám hai ngày chẵn,
Chỉ có chèo không, nhưng cũng vui. 

Mọi làng đặt mã lễ kỳ yên,
Mũ với hình nhân, ngựa với thuyền.
Cho khỏi bà Nàng đi rắc đậu,
Quan Ôn bắt lính khổ dân hiền. 

Đường lên chợ tỉnh, xa tăm tắp ...
Nắng mới ôi chao, cát bụi mù.
Các chị trong làng đi bán lụa,
Giắt đầu từng nắm lá hương nhu. 

Tất cả mùa xuân rộn rã đi
Xa xôi người có nhớ thương gì?
Sông xưa chảy mãi làm đôi ngả,
Ta biết xuân nhau có một thì!