Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

NHÓT

Đang vào mùa nhót...
Mời các chị em nhóm HOA XƯƠNG RỒNG vô hết đây!
Cây bụi có cành trườn, đến 7 m, thường có gai. Hoa, rễ và lá có thể dùng làm thuốc. Toàn bộ thân cây, mặt sau lá và quả có một lớp vảy trắng hình tròn rất nhỏ xếp sát nhau.
Quả nhót có hình bầu dục, ngoài mặt có nhiều vảy, tiếp đến là lớp thịt, phía trong cùng có một hạch cứng, khi chín quả có màu đỏ trông rất bắt mắt. Nhót có thể ăn được cả khi xanh và khi chín; Tại miền Bắc nước ta, Nhót thường được khai thác nhiều khi còn xanh để ăn trực tiếp kèm rau Bắp cải, lá Tỏi tươi, Gừng, rau Mùi và chấm loại gia vị được làm từ Muối tinh, ớt bột, mì chính, đường cát. Ngoài ra cũng có thể trộn cùng một số loại gia vị khác làm thành nộm, gỏi cá... Có 2 loại nhót cho 2 loại quả chua và ngọt; nhưng hầu hết Nhót đều có đặc tính là chua khi còn xanh và ngọt khi đã chín đỏ. Khi ăn phải chú ý rửa sạch phần vảy bên ngoài nếu không rất dễ bị viêm họng do vảy nhót bám vào.
Trong kí ức nhiều người hẳn sẽ hiện ra hình ảnh những cô cậu học trò ngày bé, cầm quả nhót trên tay rồi thi nhau mài lớp phấn trắng vào quần áo. Có lúc chưa kịp rửa đã cầm quả nhót, chấm muối ớt, xuýt xoa đưa lên miệng, ăn ngon lành.
Quả nhót (miền trung gọi là quả lót) ngày ấy gắn liền với “vị” đặc trưng của quê hương Bắc Bộ, chua và chát đến tê lưỡi, sún răng. Vị chua của nó ám ảnh đến nỗi khiến nhiều người, chỉ cần nhớ lại cũng đủ ứa nước miếng.
Vẫn là quả nhót chín đỏ au ấy, nhưng hương vị của nó giờ đã khác xưa rất nhiều. Thay vì vị chua, chát đặc trưng, chúng có vị ngọt mềm và hơi thoảng một chút chua nhẹ, thanh mát.

mua nhot chin do ruc pho ha noi - 2

Kết quả hình ảnh cho vườn nhót

Kết quả hình ảnh cho nhót dầm

Kết quả hình ảnh cho nhót dầm

Kết quả hình ảnh cho nhót chín

Kết quả hình ảnh cho nhót dầm

Kết quả hình ảnh cho nhót dầm

Kết quả hình ảnh cho vườn nhót

Kết quả hình ảnh cho cành nhót chín trĩu quả



Ăn nhót xanh ở Tây Bắc:
ăn Nhót kiểu Tây Bắc - 2

ăn Nhót kiểu Tây Bắc - 3

ăn Nhót kiểu Tây Bắc - 4

ăn Nhót kiểu Tây Bắc - 5

ăn Nhót kiểu Tây Bắc - 6

Kết quả hình ảnh cho nhót dầm


Nhót xanh dầm:
Kết quả hình ảnh cho nhót dầm

Kết quả hình ảnh cho nhót dầm


Kết quả hình ảnh cho nhót dầm

Kết quả hình ảnh cho nhót dầm

Kết quả hình ảnh cho nhót dầm

Kết quả hình ảnh cho cành nhót chín trĩu quả

Kết quả hình ảnh cho nhót dầm






Kết quả hình ảnh cho vườn nhót


Kết quả hình ảnh cho vườn nhót

Kết quả hình ảnh cho nhót chín


Kết quả hình ảnh cho nhót chín

Kết quả hình ảnh cho nhót chín



mua nhot chin do ruc pho ha noi - 11

"Bán nhót đỏ, mận chát thu lãi cả chục triệu/ngày" thì chắc kéo nhau đi bán hàng rong hết!


 

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016

BƯỚC KHỎI GIẤC MƠ

Năm đó, mười lăm tuổi, đang yên đang lành với cào cào châu chấu, Hường bỗng phát hiện ra mình ngày nhớ đêm mơ dáng đi, điệu cười, ánh mắt của một người. Mà người ta thì có để ý gì đến Hường đâu. 

 Truyện ngắn đọc cuối tuần: Bước khỏi giấc mơ  


Sao kỳ lạ lắm, cứ nghĩ tới người ta, Hường thấy như một điều gì đó thân thuộc, y như người ta là không khí, là hơi thở, là cuộc sống của Hường vậy. Trời mưa, Hường lo người ta đi ngoài trời bị ướt. Lụt về, lo nước ngập, người ta không có chỗ ngủ.

Lúc nấu cơm, gọt củ khoai lang hấp vô nồi, Hường nghĩ không biết người ta có thèm khoai lang giống mình không. Lúc đội nón lá đi mót củi sau vườn, Hường cũng tự hỏi không biết nhà người ta nấu bếp củi, bếp trấu hay bếp dầu, rồi người ta mỗi lần nhen lửa có bị khói làm cho cay mắt không.

Người ta học rất giỏi, thi đại học đậu một lúc ba trường. Hường học thường thường, được cái rất siêng, nên cũng vào được đại học. Bữa về trường rút học bạ, gặp người ta, Hường như muốn rớt tim ra ngoài. Hường yếu tim hay sao ấy, lần nào gặp người ta, tim cũng thắt lại, tay chân luống cuống, thừa thãi.

Bữa đó, người ta cười với Hường, nói chắc hổng dễ chi gặp lại nhau, mình vào Sài Gòn học rồi. Ra tới cổng trường, người ta rẽ trái còn Hường rẽ phải. Hường quay lại nhìn, thấy dáng người ta đạp xe thương chi mà thương. Rồi ngơ ngẩn nghĩ, chẳng biết bao lâu nữa người ta sẽ quên mất Hường.

Hường học trên thành phố, cách nhà hơn trăm cây số. Cứ cuối tháng, Hường bắt xe buýt về thăm nhà. Lần đó, Hường đang khệ nệ bưng bao gạo lên xe thì đụng ngay phải người ta đang ngồi ở hàng ghế thứ hai.

Người ta lịch sự kéo bao gạo để dưới chân ghế, cất balô lên kệ giúp Hường. Không biết bữa đó có thứ gì chẹn nơi cổ họng mà Hường hầu như chỉ gật đầu, lắc đầu chứ chẳng nói câu gì cho ra hồn.

Tới ngã ba, lại Hường rẽ phải, người ta rẽ trái. Khi xe chạy, Hường lại quay nhìn, qua cửa kính thấy người ta đứng chờ bắt xe vào Sài Gòn, thương chi mà thương. Hơn hai năm rồi, người ta còn nhớ Hường, chừng đó thôi cũng quá đủ với Hường rồi.

Thêm mấy lần hai năm nữa, Hường vẫn gặp người ta trong những giấc mơ êm đềm. Những giấc mơ ấy, Hường cứ muốn mình ở trong đó mãi, để Hường được lặng im nhìn ngắm gương mặt người ta mà không sợ bị phát hiện rồi phải bối rối nhìn lơ sang chỗ khác. Tưởng như đời Hường chỉ cần được đứng nhìn người ta thôi cũng hạnh phúc rồi.

Thêm vài lần hai năm nữa, cả Hường và người ta đều đã có một tổ ấm nhỏ. Số lần gặp nhau đếm cũng chưa hết mười đầu ngón tay, thường là trong đám cưới bạn chung. Lần nào gặp nhau, người ta cũng hỏi Hường sống có hạnh phúc không?

Lần nào Hường cũng chỉ biết gật đầu, không nói thêm được câu nào. Sao cứ gặp người ta là ngôn ngữ của Hường chỉ còn những cử chỉ rời rạc, những câu ngắn không thể ngắn hơn. Lần gặp nhau gần nhất, Hường được tin người ta đã li hôn hơn nửa năm.

Bé Nơ sốt xuất huyết phải nhập viện. Lúc hớt hải cầm cà mèn cháo bò từ căngtin về phòng vì sợ con tỉnh giấc mà không thấy mẹ sẽ khóc, Hường không ngờ người ta đang đứng nơi giường bệnh con gái mình, áo blouse dài quá gối.

Bé Nơ đã bớt sốt, ban xuất ra đầy người. Hường lúng túng không biết làm gì, nói gì. Không soi gương, Hường vẫn như thấy rõ quầng thâm trên đôi mắt sâu hoắm của mình. Người ta trách, sao con vào đây điều trị mà không báo cho người ta biết. Chỉ chờ có thế, nước mắt Hường chực ứa ra. May mà Hường đã dùng lý trí điều khiển để nó chảy ngược vào trong.

Chưa bao giờ Hường dám nghĩ người ta lại là một điều có thật. Với Hường, người ta chỉ là một giấc mơ êm đềm, một bí mật dễ chịu mà không một ai khác có thể chạm vào. Giấc mơ ấy, Hường tự do đắm chìm, thong thả tận hưởng mà không sợ hãi điều gì. Mất mát. Khổ đau. Hờn ghen. Không gì cả.

Thế mà, người ta giờ lại đang ở đây, giữa cuộc sống của Hường, nhìn vào quầng thâm nơi mắt Hường, nói lời trách móc như một người bạn, một người thân. Không. Hường không muốn mình rơi vào tình huống này.

Người ta hãy cứ ở xa xa, làm giấc mơ của Hường, thảng hoặc gặp nhau chốn đông người, ai cũng mặc đẹp, cười đẹp và nói với nhau những lời xã giao không mấy thông tin. Rồi ai về nhà nấy. Rồi Hường lại một mình mơ tiếp giấc mơ êm đềm, không mở đầu, không kết thúc, mơ nối tiếp mơ, mơ đừng bao giờ là thực.

Bữa làm xong thủ tục li hôn ở tòa, trên đường đón bé Nơ, Hường toan dừng lại mấy lần để trả lời những cuộc gọi dồn dập đến từ một số di động quen mà Hường không cần lưu tên vẫn biết là của ai.

Nhưng, cuối cùng, Hường chạy thẳng đến nhà trẻ, mặc cho điện thoại đổ chuông liên hồi. Con bé đang ngồi chờ, thấy mẹ chạy ùa ra. Hường ôm chầm lấy con, nước mắt trào ra, rơi lã chã xuống vai con gái. “Sao mẹ lại khóc? Ai làm mẹ khóc?”.

Hường cũng không biết vì sao mình lại khóc. Có phải bởi lúc ở nhà xe của tòa, trước khi chồng cũ rẽ trái còn Hường rẽ phải, anh đã hỏi rằng rốt cuộc đời Hường đã từng yêu ai chưa, yêu thực sự ấy. Như anh, vì yêu mà từ bỏ người vợ hiền dịu, đảm đang, hiếu lễ là Hường ấy.

Đêm qua, Hường lại mơ. Hường lặng im đi theo người ta, đi hết đường này qua đường khác. Hường cứ nhìn dáng đi của người ta vậy, lòng vui êm đềm. Bỗng người ta dừng lại, quay mặt về phía Hường, nhoẻn miệng cười, chìa tay ra. Đúng lúc ấy, mặt đất dưới chân Hường sụt xuống, Hường hoảng hốt... tỉnh giấc.

Sao không ai nói cho Hường biết mơ có phải là yêu, không phải để Hường trả lời cho chồng cũ, mà cho chính mình. Và làm sao để Hường bước ra khỏi giấc mơ mà nắm lấy đôi bàn tay ấm nóng của người ta (Hường đoán thế), vùi mặt vào đấy, nức nở khóc, dù chỉ một lần thôi.
Truyện ngắn 1.198 chữ của NGÔ THỊ THỤC TRANG

Thứ Ba, 8 tháng 3, 2016

KHI CON ĐI LẤY CHỒNG

Tác giả: Hạnh Mai 
Mẹ vẫn chưa quen khi con gái lấy chồng
Cứ nghĩ chiều nay con về muộn
Cánh cổng im lìm dòng người đi cuồn cuộn
Mẹ thắc thỏm chờ nghe tiếng chuông rung.
.
Con đi lấy chồng, mẹ vẫn chưa quen
Cứ chựng lại khi đong đầy bơ gạo
Con ở nhà chồng, cơm nhà mình bớt lại
Mẹ thẫn thờ nhìn ngọn lửa . . .rưng rưng.
.
Nuôi con lớn khôn, dựng vợ gả chồng
Lẽ đời vậy, sao lệ trào khóe mắt
Vắng con rồi, việc cửa nhà, bếp núc
Mẹ một mình tất bật hôm mai.
.
Con đi lấy chồng là thân mẹ chia hai
Chỉ căn nhà rộng thêm thành bốn
Bữa cơm neo người, âm thầm sớm muộn
Cứ nghẹn ngào dâng nỗi nhớ con.
.
Con đi lấy chồng mẹ thức giữa chừng đêm
Tập ảnh ngày thơ giở ra gấp lại
Thương con ở nhà chồng vụng dại
No? đói? vui? buồn? sướng? khổ? con ơi !

Thứ Hai, 7 tháng 3, 2016

Củ với chả quả


Kết quả hình ảnh cho quả giống chim người

Kết quả hình ảnh cho quả giống chim người

Kết quả hình ảnh cho cây quả củ kỳ lạ

Kết quả hình ảnh cho cây quả củ kỳ lạ

Kết quả hình ảnh cho cầm nắm chim

Kết quả hình ảnh cho củ quả giống bộ phận người sinh dục

Kết quả hình ảnh cho nấm cặc chó


Kết quả hình ảnh cho củ quả giống bộ phận người sinh dục

Kết quả hình ảnh cho củ quả giống bộ phận người sinh dục



Kết quả hình ảnh cho quả kỳ lạ


"Chỉ có kẻ điên mới nghĩ phụ nữ cần được tặng hoa hồng"

"Kẻ điên mới tưởng phụ nữ cần mấy bông hồng, kẻ ngốc mới nghĩ họ cần đi ăn nhà hàng có nến lờ mờ và kẻ nhạt nhẽo mới tin họ cần chúc tụng và dẫn đi hát karaoke ngày 8/3" (Lê Hoàng)

 

 Hầu như tất cả đàn ông trên thế giới đều tuyệt vọng khi biết rõ rằng mình sẽ chết một cách tầm thuờng và vô bổ.

Kẻ thì do tai nạn giao thông, kẻ thì do xơi thức ăn nhiễm độc, do uống ruợu say tự gây nên thảm họa. Đa số lả dần đi trên giường, con cái quay xung quanh buồn bã vì tài sản để lại chả đáng bao nhiêu.

Nếu tôi chết, hãy chôn tôi vào ngày mùng 8 tháng 3.
Nếu tôi chết, hãy chôn tôi vào ngày mùng 8 tháng 3.
Vì vậy, khao khát đuợc hy sinh một cách anh dũng được dư luận nhắc tới ồn ào và hùng tráng là khao khát chính đáng cháy bỏng của toàn thể đấng mày râu.
Nhưng thực hiện chuyện ấy hoàn toàn không phải dễ, vì cần phải làm đuợc thứ gì đó phi thường, kiểu như giết mấy trăm quân thù trong chiến đấu, cứu được một đoàn tàu hỏa sắp đổ kềnh, hay đoạt chừng ba bốn giải Nobel.
Tuyệt vọng !

Lê Hoàng: Chỉ có kẻ điên mới tưởng phụ nữ cần được tặng hoa.
Lê Hoàng: "Chỉ có kẻ điên mới tưởng phụ nữ cần được tặng hoa".
Tuy nhiên Lê Hoàng không ngốc như thế. Hắn biết một điều rất có giá trị: đó là hãy chọn băng hà vào đúng hôm mùng 8 tháng 3.
Về mặt khoa học, mùng 8 tháng 3 giống hệt bao nhiêu ngày khác trên trái đất này. Nghĩa là mặt trời cũng mọc, chim chóc cũng bay, mèo kêu meo meo và vịt vẫn kêu cạp cạp. Nếu nhìn qua loa, chả có gì thay đổi cả.
Nhầm to !
Mồng 8 tháng 3 là ngày phụ nữ. Trong 24 giờ đồng hồ thiêng liêng và khủng khiếp đó, phụ nữ cơ bản cần gì?
Chỉ những kẻ điên mới tưởng các bà, các cô cần mấy bông hoa hồng mua vội vã, đuợc băng bó sơ sài rồi tặng một cách qua loa.
Chỉ có những chàng ngốc mới nghĩ các cô các bà cần dẫn đi ăn ở những nhà hàng có thắp nến lờ mờ cùng chai rượu vang ủ rũ, đặt bừa cạnh đĩa rau xào.
Chỉ đàn ông nhạt nhẽo mới tin phụ nữ công ty cần mấy lời chúc tụng giống nhau và một buổi karaoke do đàn ông nhăn nhó góp tiền.
Không. Quyết không!
Ước mơ dữ dội nhất và cháy bỏng nhất của các bà, các cô toàn thế giới hôm đó là muốn đàn ông phải ra sức nếm trải việc nhà.
Họ muốn đàn ông hãy thử một lần trong đời, vừa rửa bát đĩa sạch bóng, lau chùi sàn và cầu thang còn sạch bóng hơn, mang chút tiền còm đi chợ, vật lộn mua thức ăn về với giá cắt cổ.
Sau đó vừa rửa rau, vừa vo gạo, vừa châm bếp ga xộc xệch, vừa đá con mèo lải nhải kêu la.
Tiếp theo lặc lè vác chậu quần áo lên sân thượng, mang nồi thuốc lên cho mẹ chồng, khuân bô xuống cho em bé, tay phải cầm chai xịt muỗi, tay trái cầm gói xà phòng, đầu cắm cái lược gãy răng, chân đi đôi dép mòn trơ đến móng...
Cứ thế, lại tung hoành trong căn hộ chung cư chật chội hoặc trong căn nhà phố cấp ba mua chưa trả góp hết ngân hàng.
Đấy, gần 90% phụ nữ muốn đàn ông hãy nếm mùi các lao động khổ sai thầm kín và đau thương như thế, để họ đừng có vác mặt lên khi mang tiền về nhà hoặc nhăn nhó quay đi khi thấy vợ không thơm phức.
Phụ nữ tin một cách sắt đá chỉ cần trải qua 24 giờ khắc nghiệt đó, đàn ông sẽ phải tắt thở.
Cho nên nếu lão Lê Hoàng lăn quay ra chết đúng ngày 8/3, phụ nữ toàn quốc không để cái chết ấy trôi qua uổng phí, trôi vào sự vô danh.
Họ sẽ hét lên với toàn thể nhân loại rằng: Đấy, một kẻ đẹp trai như thế, nhiều dũng mãnh như thế và có cái mồm dẻo dai như thế chỉ làm việc nhà một buổi đã kiệt sức đến tận cùng!
Đó là một chân lý sáng ngời, một bằng chứng không thể phủ nhận rằng việc nhà vô cùng nặng nhọc, tàn phá thể xác và tâm hồn khốc liệt đến cỡ nào.
Đàn ông phải thấu hiểu điều này và hãy đứng nghiêm, ngả mũ, tất nhiên không phải truớc linh cữu Lê Hoàng mà trước sức lao động bao năm qua của phụ nữ chúng tôi.

Đàn ông phải làm những việc lớn lao chứ không chìm trong đại dương nội trợ (Đạo diễn Lê Hoàng)
"Đàn ông phải làm những việc lớn lao chứ không chìm trong đại dương nội trợ"
(Đạo diễn Lê Hoàng)
Đàn ông thà chết chứ không bao giờ vào bếp.
Tuy nhiên, phe đàn ông hoàn toàn nghĩ khác. Theo họ, trai tráng sinh ra để làm những việc dời non lấp bể, nghiêng nước nghiêng thành.
Đàn ông cần lái phi thuyền lên mặt trăng, phát minh ra tàu ngầm nguyên tử, ngồi trong phòng tổng giám đốc hét vào máy điện thoại hay vừa vẫy tay vừa bước lên phát biểu trên diễn đàn.
Nếu ít nhất cũng vừa uống hết mười chai bia, vừa ăn đến tận cùng hai cân lòng lợn, đưa ra ý kiến quyết định xem ai nên làm tổng thống Mỹ kì này...
Nói chung, đàn ông muốn làm những việc lẫm liệt phi thường, nếu không làm đuợc thì cũng chỉ nghĩ đến những việc phi thuờng lẫm liệt.
Đấng nam nhi thà chết chứ không thể vùi thân trong đống quần áo chưa giặt hay mớ bát đĩa chưa lau.
Do đó, khi tên Lê Hoàng từ trần ngày 8/3, tất cả đàn ông sẽ gào lên: Thấy chưa, anh ấy thà hy sinh chứ không mó tay vào bất cứ cái gì trong bếp, anh ấy thà ra đi mãi mãi chứ không chịu khuất phục bởi đám xoong nồi.
Lê Hoàng yêu cuộc sống, thậm chí yêu một cách điên cuồng nhưng không vì thế để cuộc sống của mình chìm trong đại duơng nội trợ.
Sự ra đi của Lê Hoàng là một bằng chứng hùng hồn về quyết tâm sắt đá của một đàn ông thà chết vì việc lớn chưa làm còn hơn sống với những việc nhỏ kẻ nào làm cũng được.
Một gã trai xưa nay thường lén lút bênh vực phụ nữ, đã đôi lần phản bội anh em mà còn cư xử như thế thì các bà các cô chớ có lèo nhèo.
Tóm lại, cái chết của Lê Hoàng sẽ làm rung động cả hai phe lần đầu tiên trong lịch sử. Đàn ông và đàn bà đều có một tấm guơng sáng chói để minh họa khao khát của mình.
Lê Hoàng không cần cặp với đại gia, không cần chia tay ca sĩ nổi tiếng, và tất nhiên cũng không chút lộ hàng, bỗng trở nên một sự kiện truyền thông vĩ đại. Thử hỏi có mấy ai trên đời may mắn thế, thử hỏi có vĩ nhân nào đuợc ca tụng bởi cả hai bên?
Rõ ràng, con người sống thế nào không quan trọng, mà quan trọng là tìm được thời gian thích hợp ra đi.
Cho nên xin nhắc lại: Nếu tôi chết, hãy chôn tôi vào ngày mùng 8 tháng 3!
Theo Afamily

Vui hài 8-3-2016






Kết quả hình ảnh cho hình ảnh, hình vẽ hay về 8-3






Kết quả hình ảnh cho bắt cá 2 tay
















Thứ Ba, 1 tháng 3, 2016

THÁNG 3-2016

Hoa ban

Hoa chanh



Tháng Ba đất lạ
Tác giả: Cổ Ngư

Hình như mùa xuân vừa về ngoài cửa sổ,
Hương táo bay trắng xoá một góc vườn,
Lũ chim sâu gọi nhau về làm tổ,
Tháng Ba thả vào trời đôi ba sợi tơ vương...

Hình như mùa xuân vướng chân bên vệ cỏ
Cho những đốm hoa dại nở vàng, tặng đời thoáng thơ ngây,
Những mầm cây cựa mình trồi khỏi vỏ,
Anh mở bàn tay, gió buốt vẫn đong đầỵ..

Hình như mùa xuân đang ở đây, trong khoé mắt
Khi ta nhìn nhau : một nỗi nhớ mong manh,
Mơ quê hương hân hoan ngày họp mặt,
Mơ tình yêu, sẽ chín trái ngọt lành...




Tháng Ba và nỗi nhớ
Tác giả: Vọng Âm

Tháng Ba gọi vẫn dài hơn tiếng thở
Xuân bao la nỗi nhớ cũng thật gần
Hoa cúc vàng lấm cả những bước chân
Xa xôi lắm cánh hồng nhung mầu đỏ

Bởi trinh nguyên nên đã xa từ độ
Tuổi hai mươi ướt đẫm nắng xuân thì
Bao nhiêu năm còn giữ mối tình si
Nên tháng Ba cứ về theo quá khứ

Đã tuyệt vọng nhưng tình còn chưa cũ
Đã quay lưng chiếc bóng vẫn theo mình
Hòang hôn nào vẫn đợi những bình minh
Và nỗi nhớ quẩn quanh vòng nhật nguyệt

Điệu nhạc buồn cung trầm dâng tha thiết
Dấu chia phôi nước mắt đã lưng tròng
Ta vẫn còn hiển hiện giữa mùa đông
Em có đợi phía ngòai kia khung cửa….
              
                                     15/03/04