Thứ Ba, 11 tháng 4, 2017

Chùm thơ tình hoa lục bình với kiếp lênh đênh, trôi nổi



1-BÀI THƠ: HƯƠNG LỤC BÌNH
Tác giả: Giọt Buồn Không TênEm là vậy một loài hoa mộc mạc
Vẫn lặng thầm trôi dạt tháng ngày qua
Không kiêu sa không hương sắc mặn mà
Màu tim tím đậm đà trên quê ngoại

Lá buốt xanh sắc màu duyên con gái
Nhụy vàng ươm ngơ ngẩn mãi hồn tôi
Tím thủy chung cho lòng chợt bồi hồi
Hương nhè nhẹ khi màn đêm giăng lối

Thương thân em cả một đời trôi nổi
Mãi lênh đênh không mõi bước sông hồ
Đời bềnh bồng xuôi con nước nhấp nhô
Mặc ngày tháng đẩy xô theo sóng bạc


Cả đời em là nỗi buồn man mác
Sống cô đơn trong khao khát đợi chờ
Nhìn bầu trời bằng đôi mắt ước mơ
Cho hương sắc lững lờ trôi xa mãi


Bởi tên em chỉ là loài hoa dại
Hương Lục Bình còn đọng mãi trong tôi.



2-BÀI THƠ: KIẾP LÊNH ĐÊNH 

Tác giả: Bình Minh
Ta trả cho người giấc mộng xưa
Những chiều nắng tắt những cơn mưa
Em về nơi ấy bình yên nhé!
Một kiếp lênh đênh mấy cho vừa

Lạnh lùng trôi dạt giữa dòng sông
Áo mặc phong phanh tím sắc nồng
Ôi cái thân em loài hoa cỏ
Lên tủi phận đời sắc hư không

Mây trôi bèo dạt ở khúc sông
Sắc tím theo anh khỏi chạnh lòng
Bãi bùn em đậu không sầu úa
Cát sỏi đá cằn chết lạnh đông.




3-BÀI THƠ: NHƯ CÁNH LỤC BÌNH
Tác giả: Nhật Lệ
Cuộc đời trôi nổi mênh mông
Xót xa cho phận bềnh bồng vô duyên
Yêu người mong phút thuyền quyên
Nhưng sao chỉ nhận ưu phiền trong tim

Cố công dầy sức đi tìm
Ước mơ nhỏ bé đang chìm tháng năm
Hạnh phúc nào quá xa xăm
Người ta khuất bóng bặt tăm bỏ mình

Thân tôi như cánh lục bình
Trên sông bát ngát lặng thinh chốn này
Rộ hoa cho bướm vui say
Rồi khi hết mật chờ ngày lãng quên

Dòng lệ chảy ngược lên trên
Bàn tay níu giữ bấp bênh mối tình
Hãy đưa tôi đến bình minh
Để tôi thấy nó đẹp xinh thế nào

Ai trong êm ái ngọt ngào
Sao tôi mang nặng nỗi đau...lục bình.../.



4-THƠ LỤC BÁT: TÂM SỰ LỤC BÌNH 

Tác giả: Nguyễn Đình Huân
Trên sông có một loài hoa
Vừa trôi vừa nở mặn mà chân quê
Chiều chiều ra đứng chân đê
Nhìn theo hoa tím trôi về nơi đâu

Xứ người em đã làm dâu
Bỏ anh ở lại nỗi sầu lênh đênh
Như bông hoa tím bồng bềnh
Lục bình ơi! đứng ven kênh anh chờ

Hoàng hôn buông xuống tím mờ
Ngóng em chỉ thấy lập lờ bèo trôi
Em về đâu giữa dòng đời
Bên sông anh thấy mưa rơi trong lòng

Em về nơi ấy vui không
Có được hạnh phúc bên chồng xứ xa
Có khi mô chợt nhớ nhà
Nhớ lục bình tím loài hoa quê mùa

Nhớ anh hàng xóm ngày xưa
Chèo con xuồng nhỏ đón đưa đi về
Khi xưa em đã hẹn thề
Mai sau em sẽ là thê của chàng

Bây giờ em đã sang ngang
Tình sao cay đắng bẽ bàng người ơi.



5-THƠ LỤC BÁT: LONG ĐONG NHƯ CÁNH LỤC BÌNH 

Tác giả: Toàn Tâm Hòa
Anh về tìm lại dấu yêu
Hoàng hôn tím cả trời chiều buồn tênh
Sông chiều lặng gió mông mênh
Con đò rẽ nước lênh đênh ngược dòng

Từ ngày em bước theo chồng
Như con sáo sậu sổ lồng bay xa
Câu hò chiều vọng ngân nga
Mà quay quắt nhớ người ta não lòng

Tôi về ngồi tựa bến sông
Nhớ từng kỷ niệm đếm đong một mình
Nhìn theo những cánh lục bình
Thấy đời đầy những gập ghềnh truân chuyên

Em đi xây mộng thuyền quyên
Có khi nào nhớ một miền xa xưa
Con sông, bến nước, rặng dừa
Những đêm trăng sáng đong đưa trao tình

Thấy mình phận số chênh vênh
Thân như những cánh lục bình long đong
Xuôi theo nước lớn, nước ròng
Cuốn trôi hết tuổi xuân hồng đơn côi

Tôi tìm ký ức xa xôi
Một thời hoa mộng xa rồi còn đâu!



6-BÀI THƠ: HOA LỤC BÌNH
Thơ: Phan Thanh Tùng 

Thân em như cánh lục bình
Nổi trôi con nước duyên tình lẻ loi
Phận đời bèo dạt mây trôi
Nên em đâu dám màng nơi sang giàu...

Lỡ yêu sai mối tình đầu
Nên em trôi nổi chân cầu, bến sông
Mỗi khi con nước lớn ròng
Em lên em xuống bềnh bồng thế thôi.

Thân em hèn hạ anh ơi
Nhưng em vẫn giữ cho đời mảng xanh
Ba chìm, bảy nổi lênh đênh
Đến mùa hoa tím chòng chềng lòng ai..?

Đợi gì trong đám con trai
Qua cầu rút ván bi hài mình em
Xát thân bèo bọt yếu mềm
Nát tan hóa tí bùn nhèm đáy sông!

Em mơ có một mảnh Chồng
Quàng lên áo phụ tan bồng lệ rơi
Em nguyện đến hết kiếp người
Kiếp sau em vẫn yêu người ấy thôi...!

BÁN HÀNG CHỢ

BÁN HÀNG CHỢ 

Của ngon vào chợ tìm ngồi
Thách nài là việc của người bán mua
Dằng dưa thì chợ mau trưa
Đưa về thì ngại, đổ bừa tiếc ngơ!
Tình tang là chuyện ỡm ờ
Nằn nì chóng chán, bâng quơ lại vồ!

7-4-2017-hxd
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi

Thứ Hai, 10 tháng 4, 2017

VỀ THƠ ĐƯỜNG

Tác giả: Trần Ngọc Diệp
Trước tiên mình xin chép mấy bài thơ Đường của các nhà thơ nổi tiếng,để mọi người tham khảo.

1- THAN NỢ.
Quản chi công nợ có là bao!
Nay đã nên to đến thế sao?
Lãi mẹ lãi con sinh đẻ mãi,
Chục ba chục bảy tính làm sao.
Ra đường kẻ cả dừng chân hỏi,
Vào cửa người sang ngửa mặt chào.
Quyết chí phen này trang trải nợ,
Cho đời rõ mặt cái thằng tao!
Nguyễn Khuyến.


2-THƯƠNG VỢ!
Quanh năm buôn bán ở mom sông,
Nuôi đủ năm con với một chồng.
Lặn lội thân cò khi quãng vắng,
Eo xèo mặt nước buổi đò đông.
Một duyên hai nợ, âu đành phận,
Năm nắng mười mưa,dám quản công.
Cha mẹ thói đời ăn ở bạc,
Có chồng hờ hững cũng như không.

Tú Xương.

3-HANG CẮC CỚ
Trời đất sinh ra đá một chòm,
Nứt làm hai mảnh hỏm hòm hom.
Kẽ hầm rêu mốc trơ toen hoẻn,
Luồng gió thông reo vỗ phập phòm.
Giọt nước hữu tình rơi lõm bõm,
Con đường vô ngạn tối om om.
Khen ai đẽo đá tài xuyên tạc,
Khéo hớ hênh ra lắm kẻ dòm.
Hồ Xuân Hương.

Thơ Đường thể thất ngôn bát cú (7 chữ, 8 câu), là một thể thơ có niêm, vận rất nghiêm, đến mức khắt khe. Vận (vần) phải là thanh bằng, nghĩa là thanh huyền hoặc thanh không. Vần nằm ở chữ thứ 7 của các câu 1, 2, 4, 6 , 8.

Câu 1 và 2 của bài thơ gọi là 2 câu mở, câu 3, 4 là 2 câu thực, câu 5, 6 là 2 câu luận, câu 7,8 là hai câu kết. Câu 3 và câu 4 phải đối nhau, đối lời, đối ý. Câu 5 và 6 cũng phải đối nhau như vậy. Câu 1, 2, 7, 8 không cần đối.

Dưới đây là sơ đồ luật:
Luật bằng vần bằng :
1- B B T T T B B
2- T T B B T T B
3- T T B B B T T
4- B B T T T B B
5- B B T T B B T
6- T T B B T T B
7- T T B B B T T
8- B B T T T B B.

* Luật trắc vần bằng :
1 - T T B B T T B
2 - B B T T T B B
3 - B B T T B B T
4 - T T B B T T B
5 - T T B B B T T
6 - B B T T T B B
7 - B B T T B B T
8 - T T B B T T B.

B là bằng gồm thanh huyền và thanh không, T là trắc gồm các thanh sắc, hỏi, ngã, nặng.
Luật là vậy, tuy nhiên cũng có gợi ý: 1, 3, 5 tùy ý, 2, 4, 6 phân minh.

Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

VỀ "CON LẠC CHÁU HỒNG"

Viết nhân ngày giổ Tổ

Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng Ba.


Hai chữ Lạc Hồng bắt nguồn từ đâu?
Với môn lịch sử đa số chúng ta là người ngoại ngạch. Nhung dù sao vẫn là con dân Việt.

Theo truyền thuyết, Đế Minh- một vị vua đất Bắc khi tuần du phương Nam đã mang một phụ nữ đẹp về làm vợ sinh ra Lộc Tục. Ông cho con lớn Đế Nghi làm vua đất Bắc và để chàng con thứ Lộc Tục thông minh hơn cai trị phương Nam hiệu là Kinh Dương Vương. Kinh Dương Vương kết hôn với Long Nữ sinh ra Sùng Lãm tức là Lạc Long Quân. Lạc Long Quân lấy con gái Đế Nghi là Âu Cơ sinh bọc trăm trứng, dòng giống Việt ra đời. Con của Âu Cơ gọi là Hùng. Hùng trưởng hay con cả của Mẹ Âu Cơ lên làm vua, đó là Hùng Vương đời thứ nhất. Vua đặt tên nước là Văn Lang; quan văn gọi là Lạc hầu; quan võ gọi là Lạc tướng còn dân tình gọi là Lạc dân. Ấy là truyền thuyết. Và cũng mãi sau này đọc thêm mới biết vậy. Trước đây mình đâu có để tâm môn lịch sử cho lắm, học đối phó là chính.

Cách nay ít năm, trong lần về Phú Thọ, tôi đã ghé thăm bảo tàng Hùng Vương. Dịp đó mới ngắm kỹ các họa tiết trống đồng: cảnh sinh hoạt; con thuyền; chim Lạc; cách ăn mặc... Cảm giác lúc ấy rất hồ nghi, cứ như đang xem bức phù điêu mô tả về người da đỏ Bắc Mỹ vậy.

Với hai chữ Lạc Hồng, có mấy chủ thuyết sau.
Nhà nghiên cứu Đào Duy Anh - trong các cuốn Lịch sử Việt Nam cổ đại và Nguồn gốc Dân tộc Việt Nam đã cho rằng nguồn gốc người Việt cổ bắt nguồn từ vùng Động Đình Hồ Vân Nam mà sử Tàu xưa gọi là Bách Việt, trong quá trình Nam tiến đã hợp huyết với người bản địa; sinh ra người Việt Mường cổ. Những cái thuyền trên trống đồng là thuyền người Giang Nam di cư về phương Nam. Còn những con chim đó là chim Lạc - vật tổ của người Việt- loài chim có nguồn gốc từ vùng Giang Nam di cư theo người Việt dọc theo miền duyên hải. Sách Lĩnh Nam Chích Quái có đề cập đến họ Hồng Bàng. Và chữ Hồng hay Hùng chỉ rằng dân Việt có nguồn gốc từ họ Hồng Bàng. Một người bạn đã từng theo học nhiều Gs sử học nổi tiếng Trần Quốc Vượng; Phan Huy Lê; Hà Văn Tấn thì cho biết rằng chữ Hùng trong chữ vua Hùng bắt nguồn từ tiếng Mường cổ để gọi người đứng đầu.
Có nhà sử học cho rằng Gs Đào Duy Anh đã viện dẫn cổ sử để sáng tác.ra câu chuyện về nguồn gốc người Việt cổ và chữ Lạc chả liên quan gì tới hình con chim trên trống đồng Ngọc Lũ. Nhưng các nhà lịch sử sau này đều dẫn theo Đào Duy Anh cho rằng Lạc là tên loài chim đã di cư theo người Việt xuống phía Nam -totem của người Việt. Còn một nhà sử học khác lại trích dẫn nhiều thư tịch cổ; ví dụ một đoạn trong sách Tàu cổ Giao châu Ngoại vực ký ghi "Ở đất Giao chỉ có Lạc vương, Lạc hầu, Lạc tướng ... Họ sử dụng hoa lợi từ Lạc điền" và nhiều cổ thư Tàu khác để chứng minh rằng lập luận của cụ Đào Duy Anh là chưa đủ cơ sở. Ông cho rằng Lạc Việt là cách người Tàu gọi đất nước của người Việt xưa kéo dài từ vùng Vân Nam Quý Châu đến mạn Quảng Bình sau này.

Ở Trung quốc; dân tộc Choang phân bố chủ yếu ở Quảng Tây. Họ có tiếng nói và chữ viết riêng, có nghi lễ thờ cúng tổ tiên. Trong từ vựng của người Choang, Lạc = hiểu biết, minh triết. Người Choang biết đúc trống đồng và cũng có truyền thuyết đẻ trăm trứng. Vậy chữ Lạc là tiếng Choang?

Đa số học giả Việt, Pháp và Thái lan cho rằng Lạc Việt là cái tên người Tàu gọi một tộc người sống ở vùng Bách Viêt - Giang Nam Phúc Kiến ngày nay. Người Lạc Việt được cho là thủy tổ của người Kinh; người Mường và người Choang và người Bố Y. Số khác cho rằng Lạc Việt là cách người Tàu gọi đất nước của người Việt (Yue) cổ.

Vậy ngày giỗ Tổ có rừ khi nào? Và đó là ngày giỗ vị vua nào ? Sách sử chép lại rằng trong 18 đời vua Hùng đã có tới 108 vị vua từng trị vì chứ không phải 18 vị như nhiều người vẫn nghĩ. Có suy luận răng đó là ngày giỗ Lạc Long Quân- người sáng lập triều đại Hùng Vương nhưng ý kiến này không có cơ sở. Sau khi con trưởng lên ngôi vua thì ngài cũng không ở lại và không biết ngài đi đâu. Ghi chép xưa nhất còn lại là sắc chỉ của vua Minh Mạng năm 1917 sức cho tỉnh Phú Thọ lo việc cúng tế các vua Hùng vào ngày 10 tháng Ba âm lịch. Tất nhiên, việc cúng tế này đã được duy trì từ rất lâu trước đó.

Lịch sử thường được viết lại theo hướng tự tôn dân tộc. Đâu phải nhà sử học nào cũng làm được như dòng họ nhà Tư Mã Thiên!

Cá nhân tôi nghĩ rằng cho dù các từ Lạc Hồng có gốc gác từ tiếng Hán; tiếng Việt hay tiếng Choang cổ thì "con Lạc cháu Hồng" vẫn đang là niềm tự hào của con dân đất Việt!
Blog Phạm Văn Quang


Thứ Hai, 3 tháng 4, 2017

HOÀNG HÔN

 HOÀNG HÔN
Chói chang suốt cả ngày cô đơn
Mặt trời chìm im khe nước nhỏ
Một mình chơi trốn tìm ở đó
Để muộn chiều tím lịm hoàng hôn!
2/4/2017-hxd
(Ảnh St)


Ảnh st

Thứ Năm, 30 tháng 3, 2017

Cận cảnh cây chuối khổng lồ cao 18m


Quả chuối có kích thước to gấp nhiều lần so với bình thường và là một trong những giống chuối quý hiếm nhất thế giới.
Chuối Musa Ingens được mệnh danh là giống chuối to nhất thế giới bởi một quả chuối có kích thước to như bắp chân người.

Nghĩ tới hòn đảo Papua New Guinea, mọi người không khỏi rùng mình với bộ tộc ăn thịt người trong những câu chuyện truyền tai nhau. Thế nhưng, tại hòn đảo nhiệt đới xinh đẹp này ngoài hệ thực vật tưới tốt, thiên nhiên còn ưu đãi cho một giống chuối cho quả khổng lồ có kích thước to như bắp chân người.

Giống chuối khổng lồ Musa Ingens là một giống cây đặc biệt ở Papua New Guinea. Không phải đột biến gen hay lạm dụng thuốc tăng trọng mà một cây chuối Musa ingens phát triển tự nhiên có thể đạt đến kích thước tối đa là 18m, chu vi mỗi thân cây chuối cũng có thể đạt tới 2m.






Thân, hạt và quả của cây chuối khổng lồ ở Papua New Guinea.

Giống chuối này thường mọc ở vùng núi cao, một buồng có thể nặng từ 30 - 60kg, quả chuối có chiều dài khoảng 18cm và chiều ngang từ 3 - 4cm. Một quả chuối to gấp nhiều lần so với quả chuối thông thường, tuy nhiên, vị chúng không thơm ngọt bằng chuối nhỏ chúng ta hay ăn, mà lại nhiều hạt như những giống chuối hoang.

Lá chuối cũng được xếp vào hàng khủng với chiều dài lên đến 5m, chiều rộng 1m, cuống giả 2m và rất dai, dày. Cũng vì điều này, người dân khu vực đảo Papua New Guinea tận dụng lá chuối để lợp mái nhà, còn phần nhỏ hơn thì dùng gói ghém thực phẩm cho những ngày dài săn bắn trong rừng.




 


Người dân quanh vùng hay dùng lá của giống chuối này để lợp mái hay gói ghém thực phẩm.

Một trong những điều đặc biệt là giống chuối khổng lồ có khả năng thích nghi với điều kiện khắc nghiệt khi nhiệt độ xuống rất thấp. Các nhà khoa học hi vọng trong thời gian tới có thể tạo ra giống chuối mới cho quả to, hương vị thơm ngon hơn và đồng thời chịu lạnh tốt hơn.

Thế nhưng, trong tự nhiên, giống chuối này còn lại không nhiều vì hạt của chúng rất khó tìm. Bên cạnh đó, quá trình nảy mầm có thể lên đến 1 năm hoặc dài hơn. Cũng chính vì nét quý hiếm độc đáo này, giống chuối Musa Ingens trở thành sản vật được nhiều người yêu thực vật trên toàn thế giới lùng sục.

Thứ Sáu, 24 tháng 3, 2017

CỔ TÍCH TẤM CÁM VÀ CHÍ PHÈO

TẤM CÁM
Tác giả:Tang Li Ping
Chuyện cổ tích thuở xa xưa, bà kể
Có hai nàng vốn khác mẹ, cùng cha
Cô chị Tấm, xinh đẹp lại nết na
Cô em Cám kém phần thì đanh đá.

Một ngày kia, hai nàng đi bắt cá
Tấm miệt mài, Cám lười biếng chảy thây
Nên chiều về cô ả giở bài bây
Lừa cô chị, để tranh phần yếm đỏ.

Tấm òa khóc, Bụt bảo nhìn vào giỏ
Kiểm tra xem còn sót lại gì không
Một con Bống, nhỏ như con rô đồng
Đem về nuôi, nâng niu như bè bạn.

Mỗi bữa ăn, cô bớt lại nửa bát
Bỏ vào thùng, ra gánh nước giếng sâu
Ngắm cá ăn, cô nghiêng nghiêng mái đầu
Thấy bóng mình như lồng cùng bóng cá.

Mụ dì ghẻ sinh nghi, bởi thấy lạ
Lén lút rình, để hiểu rõ trắng đen
- Mai chăn trâu, hãy về lúc lên đèn
Chớ về sớm nghe con, làng bắt vạ.

Tấm ngây thơ nên vâng vâng dạ dạ
Dắt trâu đi từ sáng sớm tinh mơ
Lòng người nông sâu, ai có thể ngờ
Mẹ con Cám bắt Bống về làm thịt.

Tấm trở về chỉ biết khóc thút thít
Thấy cục máu đào nổi giữa giếng khơi
Bống chết rồi, lòng cô thấy chơi vơi
Kể từ nay không có ai bầu bạn.

Thấy thương tình, Bụt lại hiện lên, phán
Hãy tìm xương, rồi chôn dưới đáy rương
Ả gà mái thấy tội, rủ lòng thương
Ra sức bới, tìm cho nàng xương cá.

Mấy hôm nay, làng đông vui khác lạ
Hội đầu xuân, trai gái rủ nhau đi
Phải ở nhà, Tấm ngồi khóc tỉ ti
Gạo với thóc, mụ trộn, giao nàng nhặt.

Khi khó khăn là Bụt lại có mặt
Giao bầy chim, một loáng đã xong ngay
Lại rưng rưng, nàng tiếp tục giãi bày
Muốn đi hội, không có quần áo đẹp.

Thêm một lần, Bụt ra tay làm phép
Đào xương lên, lạ chưa vậy, xiêm y
Tấm mừng rỡ, thay đồ ngay tức thì
Vội đi hội, không quên lời cảm tạ.

Mọi người thấy nàng vừa quen, vừa lạ
Phải chăng đây con bé Tấm làng ta
Sao bỗng dưng xinh đẹp tựa thiên nga
Như tiểu thư chốn khuê phòng đài các?

Tâm thích thú thấy mọi người ngơ ngác
Đầu ngẩng cao, tăng thêm nét kiêu sa
Đôi hài xinh ôm ấp đôi chân ngà
Qua hồ nước, vô tình rơi một chiếc.

Vua hồi cung, sau khi dự yến tiệc
Ghé hội chơi, tiện nghe ngóng dân tình
Con Dã Tượng, mọi ngày vẫn lặng thinh
Qua hồ nước, dở chứng kêu âm ỹ.

Vua thấy lạ, nên bèn ra chiếu thị
Sai lính xuống hồ, tìm kiếm thử xem
Quân dâng lên một chiếc hài ướt mèm
Ai đi vừa, vào cung làm hoàng hậu.

Các cô gái, từ trẻ già, đẹp xấu
Thử vận may, nhưng đều chẳng thành công
Mãi gần trưa, Tấm mới lách đám đông
Hài gặp chủ, như Châu về Hợp Phố.

Vua thấy Tấm, lòng vô cùng ái mộ
Rước về cung, rồi phong tước Hoàng phi
Mẹ con Cám, mặt mũi cứ lầm lì
Hẳn rắp tâm tính mưu hèn, kế bẩn.

- Đạo làm con, hãy làm tròn bổn phận
Mau trèo cau, hái mấy quả cúng cha.
(Ngày giỗ bố, Tấm xin phép về nhà
Mụ dì ghẻ liền giở trò hiểm độc).

Ở trên cây, nghe thấy tiếng cồng cộc
Hỏi, mụ rằng: - Dì đuổi kiến cho con
Xót xa cho cô gái hãy còn son
Cau chặt gãy, nàng về cùng tiên tổ.

Cháu theo chú, nếu chẳng may sẩy bố
Chị hẩm hiu, trao duyên lại cho em
Đạo ở đời, bạn cứ ngẫm mà xem
Cám vào cung, ngôi Hậu kia tiếp quản.

Mất ái phi, vua muôn phần buồn chán
Suốt ngày dài bầu bạn với Vàng Anh
(Chú chim nhỏ do hồn Tấm biến thành)
Bỏ mặc Cám, nên cô nàng căm giận.

Vốn hẹp hòi, nàng ta quyết phục hận
Lựa thời cơ, bắt giết thịt Vàng Anh
Góc vườn thưa, lông chôn giấu xuống nhanh
Từ nơi đó, đôi xoan đào tươi tốt.

Mất chim quí, vua lại càng ủ dột
Đem võng ra nằm dưới gốc xoan kia
Từ sáng sớm cho đến tận đêm khuya
Một mình Cám chốn khuê phòng đơn lẻ.

Cám ấm ức nên lại bàn với mẹ
- Chặt xoan đi, đóng khung cửi mà dùng
Thật lạ kì, chưa dệt, khung đã rung
Con thoi chạy, tiếng kêu như ai oán.

Mẹ con Cám lòng muôn phần hoảng loạn
Bèn đốt khung, đem tro rắc ven đường
Chắc có lẽ trời phật rủ lòng thương
Từ chốn ấy mọc lên cây đại thị.

Cây đơm trái, chỉ độc nhất vô nhị
Có lão bà, ra bán nước gốc cây
Chẳng cháu con, chẳng mái ấm xum vầy
Tuổi đã cao, mà bữa rau bữa cháo.

Trái thị chín, bà ngước lên nhìn, bảo
- Rụng bị bà, bà ngửi, chứ chẳng ăn
Diệu kì thay, trái thị nhẹ nhàng lăn
Dọc thân cây, trườn vào bị bà lão.

Từ khi ấy, chẳng còn rau với cháo
Mỗi bữa ăn đều canh ngọt, cơm ngon
Thật ngạc nhiên, bà đâu có cháu con
Nên thắc mắc chẳng hiểu ai đến nấu.

Giả đi chợ, bà núp bên bờ dậu
Rình xem ai tốt bụng đến giúp ta
Từ quả thị, Tấm xinh đẹp bước ra
Bà chạy đến ôm chặt cô gái trẻ.

Kể từ đó, coi bà như là mẹ
Tháng ngày êm trôi, hạnh phúc bên nhau
Bao cơ cực, cay đắng bỏ lại sau
Hai mẹ con bước vào cuộc đời mới.

Một buổi chiều, trời cao xanh vời vợi
Vua đi săn, dừng chân nghỉ quán bà
Trông miếng trầu, nhà vua chợt nhận ra
Người têm nó, ắt hẳn phải là Tấm.

Vua gặng hỏi, giọng lão bà chầm chậm
Kể hết sự tình, chẳng giấu điều chi
Gọi Tấm ra, chẳng nói được câu gì
Ôm nhau khóc, cho thỏa lòng mừng tủi.

Tấm về cung, Cám cúi gằm, lầm lũi
Chẳng thể ngờ nàng cải tử hoàn sinh
Mặc cảm thay cho tội lỗi của mình
Mẹ con ả dắt nhau đi biệt xứ.

Người bỏ qua, nhưng trời cao phân xử
Tiếng sét vang trời, bọn chúng ra tro
Cho hết đời kẻ soi mói, so đo
Không bằng người thì rắp tâm hãm hại.

***************************************
Câu chuyện này cứ ám ảnh tôi mãi
Bạo lực vầy, sao vô sách giáo khoa
Phải chăng ẩu, chỉ kiểm duyệt qua loa
Rồi chống chế, rằng giữ nguyên bản gốc?

Còn chưa nói nguyên bản thật tàn độc
Tấm giết em, làm mắm, dì ghẻ ăn
Thấy đầu con, mụ ngất xỉu, ngã lăn
Hãi hùng quá, thôi đành dừng câu chuyện.







LÀNG VŨ ĐẠI NGÀY ẤY
Tác giả: Tang LiPing (Dương Lệ Bình)Chốn quê nghèo có ngôi làng Vũ Đại
Người dân quanh năm cơ cực, bần hàn
Xoay xở đủ nghề, đời vẫn lầm than
Cuốc mướn cày thuê, chăn tằm dệt cửi...

Cứ rượu vào, là Chí Phèo lại chửi
Chửi cả đất trời, chẳng thiếu một ai
Nhưng không ai lên tiếng, thế mới tài
Rồi hắn chửi đứa nào đẻ ra hắn...

Trở lại ngày cách đây đã lâu lắm
Một nông dân ra ruộng thả ống lươn
Chợt thấy đứa bé xám ngắt, trần truồng
Nhặt về cho người đàn bà ở góa.

Đi xem bói, thấy cung mệnh không thỏa
Bà đem cho ông phó cối trong làng
Khi ông chết, thì hắn sống lang thang
Hết ở nhà này lại sang nhà nọ.

Cuộc đời hắn chính thức chui vào rọ
Khi bà Ba giao hắn chức canh điền
Mặt tỉnh bơ, bụng cụ Bá tức điên
Nên tìm cách đưa hắn vào lao lí.

Mấy năm sau, chẳng ai nhớ đến Chí
Hắn trở về, như một kẻ du côn
Trông thấy hắn cũng đủ vãi linh hồn
Xăm trổ đầy mình, như thằng sắng cá.

Hắn uống như cho thỏa lòng, thỏa dạ
Suốt từ trưa cho đến tận xế chiều
Say khướt rồi, đứng dậy, dáng liêu xiêu
Cầm chai rượu, tìm cổng nhà Bá Kiến.

Hắn đến đó, mục đích để gây chiến
Thật là may, cụ Bá chẳng có nhà
Từ bà Cả, cho đến bà Hai, Ba
Đùn đẩy nhau, chẳng ai dám ra mặt.

Hắn cứ chửi, mấy con chó cứ cắn
Dân hả hê, đời mấy dịp thế này
Chẳng cần biết hắn tỉnh, hay là say
Chửi cụ Bá, xưa nay, giờ mới thấy.

- Mày muốn gì, tiên sư thằng mất dạy?!
Lý Cường về, thấy, nóng mặt, quát to
Rồi tặng hắn cái tát, mạnh ra trò
Chí được dịp, lăn quay ra ăn vạ.

Mấy trò này, Lý Cường vốn chẳng lạ
Nhếch mép cười, kèm ánh mắt coi khinh
Cụ Bá về, loáng cái, hiểu sự tình
Nháy mắt con, rồi quát mấy bà vợ.

Giọng sang sảng, khiến nhiều người thấy sợ
Dần rút lui, kẻo mang họa vào thân
Tiến tới Chí, cụ tỏ vẻ ân cần
- Về bao giờ, vào nhà tôi xơi nước.

Rồi ghé vai, dìu Chí Phèo từng bước
- Tôi ở nhà, chẳng có chuyện gì đâu
Lý Cường nóng, dù ngần ấy tuổi đầu
Anh với nó, có họ hàng cơ đấy.

Cụ nói sao thì Chí biết như vậy
Chẳng hiểu đúng sai, cũng thấy ấm lòng
Cụ Bá nghĩ: Vậy thôi, thế là xong
Mềm nắn rắn buông, lạt mềm buộc chặt...

Khi trở về, Chí ta mừng ra mặt
Mấy ai được cụ đãi rượu, thết gà
Lại giúi mấy đồng bạc vào tay ta:
- Anh cầm lấy, lo thuốc men đi, nhé!

Ba ngày rượu, cũng hết số tiền lẻ
Ngày thứ tư, chẳng còn sót cắc nào
- Con mẹ này, nay bán chịu cho tao
Tối lấy tiền, ông đến nhà mày trả.

Tưởng rằng mụ sẽ vâng vâng, dạ dạ
Nào ngờ đâu giãy như đỉa phải vôi
- Vốn liếng nhà con, có tí thế thôi
Không bán chịu, con mong ông thông cảm.

- Á à, con mẹ này, lợn chê cám!
Rồi rút diêm, đánh xoẹt, đốt mái lều
Mụ hốt hoảng, vừa dập lửa, vừa kêu
- Xin ông Chí! Đây đây, ông cầm lấy!

Cái thói đời, xưa nay vẫn như vậy
Già néo đứt dây, ưa nặng thân lừa
Cầm rượu về, Chí ngồi uống say sưa
Rồi xách dao, nhằm thẳng nhà Cụ Bá.

Lời hắn nói, nghe sao mà thấy lạ
Muốn ở tù, chứ chẳng muốn tự do
Còn có cơm ăn, dù chẳng được no
Chứ ở quê, đất cắm dùi không có.

Nhờ cụ giúp, nhưng nếu cụ làm khó
Giết vài thằng, là lính đến bắt ngay
Huơ dao lên, làm cụ tái mặt mày
- Chớ làm bậy, vào nhà, ta nói chuyện.

Đội Tảo vay tôi tiền, đi thưa kiện
Anh lấy về, sẽ có đất, có vườn
Cụ giở chước "Chó cắn, tranh nhau xương"
Cho chúng chém giết nhau, cụ đắc lợi.

Đội Tảo vay, có lẽ từ năm Hợi
Rồi bỗng dưng trở mặt, nói chẳng vay
Mấy năm nay cụ nuốt đắng ngậm cay
Cũng là bởi cánh vây hắn quá mạnh...

Chẳng cần biết là thượng, hay hạ sách
Chí chửi ngay, nhằm tên tục mà gào
Khen ông trời khéo sắp chuyện làm sao
Đội Tảo ốm, nằm liệt giường liệt chiếu.

Bà vợ hắn, nghe ngóng rồi chợt hiểu
Vội giấu chồng, đem trả đủ Chí Phèo
Phải hôm khác, chốn làng que gieo neo
Án mạng xảy ra là điều khó tránh.

Chí tự đắc, thấy rằng mình quá mạnh
Ở làng này, mấy kẻ được như ta
Nhấp hớp rượu, rồi làm một tiếng "Khà"
Cầm đủ tiền về giao cho cụ Bá.

- Chỗ tiền này đều thuộc về anh cả
Nhưng đưa anh, anh uống rượu hết ngay
Vậy cho nên tôi có ý thế này
Tôi giữ tiền, giao cho anh mảnh đất.

Chí không ngờ đây lại là sự thật
"Dạ" thật to, rồi "Lạy cụ", ra về
Tuy vẫn còn ngập ngụa trong cơn mê
Thấy le lói một vài tia hi vọng.

Thời gian trôi, âm thầm như con sóng
Hắn về làng, cũng ngót nghét chục năm
Ai cũng kinh, coi hắn như cái rằm
Mong có người sớm ra tay hành đạo.

Bao năm qua, đủ mọi trò bát nháo
Cụ coi Chí như chó dữ, trông nhà
Đốt nhà, ăn vạ, dọa nạt người ta
Chẳng trò gì mà hắn chừa ra cả...

Đêm hôm nay, trăng rằm sao sáng lạ
Tìm đường về, sau khi nốc khá say
Ồ lạ nhỉ, cái quái gì thế này
Mãi một lúc, mới nhận ra cái bóng.

Nhà lão Tự, chuyên gia thiến lợn hỏng
Chí định vào đập nát cái bàn chầu
Lão thầy cúng uống rượu, vừa vuốt râu
Chí sà xuống, tu chai rượu của lão.

Khi rượu hết, lão đứng dậy, lảo đảo
Vào nhà tìm, đem ra tiếp tâm giao
Nửa tỉnh nửa điên, đất thấp trời cao
Uống rượu dưới trăng, uống luôn đời chúng.

Đời Tự Lãng, như câu văn lủng củng
Con theo giai, vợ chết mấy năm nay
Nên cứ thả sức uống, thả sức say
Chẳng phải lo ai mè nheo, phiền phức.

Đã canh ba, càng uống, càng thao thức
Lão Tự say, lăn ra đất ngủ mê
Chí đứng dậy, khật khưỡng bước ra về
Sau một hồi cũng mò về nơi ở.

Cái gì vậy? Tự nhiên hắn thấy sợ
Người hay ma? Ngồi án ngữ lối đi
Định thần lại, tiến tới xem là gì
Hết cả hồn, tiên sư con Thị Nở.

Thị vốn là người ương ương, dở dở
Sống với bà cô, cách hắn con đê
Nhan sắc Thị, ma quỉ cũng phải chê
Như trò đùa, sự trêu ngươi tạo hóa.

Hai người ế, giống như hai người góa
Nương tựa nhau cho đoạn tháng qua ngày
Bà cô già, nhiều việc vẫn đến tay
Buôn bán ngược xuôi, quanh năm tất bật.

Đi gánh nước, Thị ngủ gà ngủ gật
Ngồi bệt luôn, ngủ, tạo dáng tơ hơ
Đời bất công, nhưng cũng lắm bất ngờ
Khéo se duyên cho những người bất hạnh.

Hắn run run, dù trời đâu có lạnh
Tiến lại gần và ngồi xuống cạnh bên
Rồi bất chợt ôm Thị, ngả xuống nền
- Ớ! Ớ! Ớ! Thị giật mình hoảng hốt.

Tuy sở hữu một cái đầu ngu dốt
Vẫn hiểu ra: - Làng nước! Bớ người ta...
Hắn khoái chí, ôm Thị, cười khà khà
- Miệng tớ to, để tớ kêu giúp, nhé!

Thị lườm hắn, cấu vào má nhè nhè
- Rõ là dơ! Người đâu đến vô duyên!
Khác chi đâu anh hùng với thuyền quyên
Quấn lấy nhau, như mưa rào hạn hán...

Ngủ ngoài trời, lại say, hắn dính cảm
Đầu óc quay cuồng, bủn rủn chân tay
Nôn thốc tháo, tái mét cả mặt mày
Thị dìu hắn vào túp lều ẩm thấp.

Tình yêu đến, thông minh hay hâm hấp
Khi yêu thương, biết rung động trái tim
Vội về nhà, Thị lật đật kiếm tìm
Nấu cháo hành, rồi mang sang cho hắn.

Chí tỉnh dậy, mồm miệng thấy đắng ngắt
Bụng đói meo, chân tay vẫn run run
Người mềm nhũn, oặt ẹo tựa như bùn
Ăn bát cháo, ngỡ sơn hào hải vị.

Hắn ngước lên, âu yếm nhìn, bảo Thị
- Hay sang đây, ở với tớ, cho vui?!
Nghe hắn nói, Thị cũng thấy bùi bùi
Tủm tỉm cười, di ngón chân dưới đất...

Mấy ngày qua, như là tuần trăng mật
Chợt nhớ ra bà cô ruột sắp về
Vội tạm xa thiên đường đầy đam mê
Quay về nhà, chờ bà cô, thưa chuyện.

Chưa dứt lời, giọng bà cô đay nghiến
- Trời đất ơi, khốn nạn cái thân tôi
Con lạy mẹ! Nhịn đến tuổi này rồi
Không nhịn nốt, lại đi ôm ông Chí?!

Lời cay nghiệt, bà cô xúc xiểm Thị
Chỉ biết im, không cãi nổi một câu
Một suy nghĩ, chợt lóe lên trong đầu
Tất mọi chuyện, đều là do hắn cả...

Thấy Thị sang, hắn đon đon đả đả
Bị dội ngay gáo nước lạnh vào đầu
Chí ngơ ngác, chưa hiểu đâu vào đâu
Thị xổ toẹt lời bà cô vừa nói.

Lần đầu tiên, Chí thấy lòng đau nhói
- Mẹ con già, để ông giết chết bay
Chẳng hiểu sao, Chí lại hạ hỏa ngay
Đôi mắt hắn, chảy ra đôi hàng lệ.

Trút bực xong, Thị bỏ về, mặc kệ
Chí ngẩn ngơ, ngồi ngẫm cuộc đời mình
Nốc rượu say, lạ thật, chỉ lặng thinh
Giắt con dao, nhằm thẳng nhà cụ Bá.

Vừa tới cổng, cất tiếng:- Chào cụ ạ
Nay con sang để thưa cụ đôi nhời
Cụ đừng cười, con đây chẳng nói chơi
Sang xin cụ cho làm người lương thiện.

Thoáng bối rối trên gương mặt Bá Kiến
- Anh lại say, mau về ngủ đi thôi.
- Không, thưa cụ, con cũng đã nói rồi
Con sang đây để xin làm người tốt.

- Ồ, tưởng gì, nhà người ta, đừng đốt
Đừng nốc say, rồi mượn rượu làm càn
Thiên hạ chỉ mong vậy, họ bình an
Cụ nói xong, ngửa cổ cười ha hả.

Chí điên tiết, nên chẳng còn vâng dạ
- Vết sẹo này, ai xóa sạch cho tao?
Rồi tiến đến, nhằm cổ cụ, vung dao
Cụ nhoài tránh, nhưng than ôi, đã muộn.

Cái kết này, điều mọi người mong muốn
Giết cụ xong, hắn kết liễu đời mình
Dân trong làng tuy được phen thất kinh
Ai cũng vui, cũng hả hê lòng dạ...

Bà cô Thị, chỉ tay vào mặt ả
- Phúc tổ cô, chả ôm lấy Chí Phèo!
Thị ngượng nghịu, nên lảng chuyện, hóng theo
- Lo tang cụ, nghe đâu mấy trăm bạc.

Khuôn mặt Thị bất chợt đầy ngơ ngác
Nghĩ lúc ăn nằm với hắn hôm xưa
Thoáng cái lò gạch trong nắng, trong mưa
Nhìn xuống bụng, Thị lắc đầu buồn bã...

Xưa hay nay, thì đều như nhau cả
Xã hội bất công, xuất hiện Chí Phèo
Đẩy người ta vào ngõ cụt, gieo neo
Tức nước vỡ bờ, có chi là lạ.


Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

BÀI THƠ

Tặng Ngọc Anh nhân ngày cưới 13-03-1994
CHÚC MỪNG HẠNH PHÚC CỦA BẠN
 


Hòa Bình qua xuôi lại Sơn Tây
Sông Đà ngất ngây cuộn dài thác điện
Gặp nơi đây như dừng chân trước biển
Đất lành thành tiên tri
Cầu Cộng đi thêm nữa cầu Trì
Tích Giang nhỏ cũng dềnh lên xao xuyến



Én bay bay thế là mùa xuân đến
Đôi bên nhau nên đủ sớm đầy chiều
Chim đại bàng mang tới bến thương yêu
Chuyện cổ tích bây giờ lật mở
Nhà và Gạo còn chúng mình chồng vợ




Tiết dạy trưa đứa nọ vội, đứa chờ
Tối anh văn đứa còn lại làm thơ
Thắm thiết bởi cùng nghề dạy học
Anh ước mình hoá thành vòng ngọc
Em đeo tròn cổ tay



Chén rượu hồng lại bốc men say
Như với bạn những ngày xem bóng đá
Tiếc chi một mùa thu vàng lá
Én theo Anh về Đông Viên
Địa chỉ cuộc đời lưu luyến nhân duyên



Tính toán đâu nào đào hoa tất tả
Bữa nóng cơm canh bát đầy riêu cá
Chén trà thơm quí bạn hiểu lòng mình
Hoa hồng đêm nhung nhị lung linh
Anh sẽ kể... Kìa cây đa bến nước
Em thật đây rồi chứ không là ao ước



Khi Én về trời đất thênh thang
Trung Hưng làng nhà trai đến pháo vang.
Lim đền Và cũng bừng lên sắc ấm
Sơn Tinh thời nay đôi khi đến chậm
Và Mỵ Nương đã dám nán đợi lâu hơn.



Tháng ba này hoa gạo đậm môi son
Núi Tản thành Sơn xây bền hạnh phúc
Băng pháo nở trong trăm lời mừng chúc
Lời một người bạn thuở hàn vi.

(Thấm thoát đã 23 năm: 13/03/1994-13/03/2017)

Thứ Hai, 13 tháng 3, 2017

THƠ NHÂN NGÀY HỌP LỚP

Mười năm-ngày mở lớp tin 2
Trở lại nơi này nhớ không file
Họp mặt giao lưu, ôn kỷ niệm
Một thời chung học, gái cùng trai.

Trẻ già đầu chụm mỗi lúc thi
Qua rồi chẳng nhớ đó môn gì!
Giúp đỡ nhau và không riêng lẻ
Tan giờ bia bọt lại cùng đi.

Vào hè vất vả lại nhiều hơn
Đến lớp theo cùng cả mẹ con
Các cháu sinh ra giờ đã lớn
Nghe kể lời cầu đền Sóc Sơn.

Hai năm học tập nhớ không quên
Vấn đáp chờ thi đứng ngoài hiên
Tháng 5 dồn sức ôn tốt nghiệp
Chia sẻ và càng gắn bó thêm.

Ra trường cả lớp có bằng 2
Làm quản lý hoặc đứng giảng bài
Nhiều người dù tiếp chuyên môn cũ
Nhưng Pascal tư duy đã đặt cài.

Xa rồi vẫn nhớ lớp nơi đây
Sống đẹp với nhau bát nước đầy
Liên lạc từ nay mong giữ mối
Ấm tình tay nắm chặt bàn tay.
Đền Sóc 28/09/2008-hxd


VIẾT TRƯỚC CHO MAI

Hôm nay mồng 9 tháng 3
Hoa chờ thay nước, sàn nhà đợi lau
Chồng trưa chẳng biết đi đâu
Đĩa xào đã nguội, báo nhàu bỏ bên
Ví đây vội lại để quên
Gọi về út nói học thêm buổi chiều
Ngõ ngoài ồn ã tiếng kêu
Chị em mặt lại đăm chiêu trên đường
Năm sau chắc vẫn bình thường
Hoa cầm, quà nhận yêu thương một ngày
Độc thân khép cửa mắt cay
Nhà cao mợ trẻ ngất ngây váy xòa
Thế là mồng 8 hôm qua
Hôm nay mùng 9, cửa nhà lặng im...

                                                                 8-3-2017


Trong hình ảnh có thể có: hoa, thực vật, thiên nhiên và ngoài trời

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người
Ảnh St