Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

HOA BƯỞI THÁNG BA

Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà...


HOA BƯỞI


























ƯỚP HOA BƯỞI













THƠ VĂN NHẠC







Hương thầmTác giả: Phan Thị Thanh Nhàn
 

Cửa sổ hai nhà cuối phố
Không hiểu vì sao không khép bao giờ.
Đôi bạn ngày xưa học cùng một lớp
Cây bưởi sau nhà ngan ngát hương đưa.

Giấu một chùm hoa sau chiếc khăn tay,
Cô gái ngập ngừng sang nhà hàng xóm,
Bên ấy có người ngày mai ra trận

Họ ngồi im không biết nói năng chi
Mắt chợt tìm nhau rồi lại quay đi,
Nào ai đã một lần dám nói ?

Hoa bưởi thơm cho lòng bối rối
Anh không dám xin,
Cô gái chẳng dám trao
Chỉ mùi hương đầm ấm thanh tao
Không dấu được cứ bay dịu nhẹ.

Cô gái như chùm hoa lặng lẽ
Nhờ hương thơm nói hộ tình yêu.

(Anh vô tình anh chẳng biết điều
Tôi đã đến với anh rồi đấy...)

Rồi theo từng hơi thở của anh
Hương thơm ấy thấm sâu vào lồng ngực
Anh lên đường
Hương thơm sẽ theo đi khắp
Họ chia tay
Vẫn chẳng nói điều gì
Mà hương thầm thơm mãi bước người đi.




Bài hát: Hương thầmNhạc: Vũ Hoàng
Thơ: Phạn Thị Thanh Nhàn
Ca sĩ: Bảo Yến 

 

Mùa hoa bưởi
Tác giả: Nghiêm Thị Hằng

Chẳng phải vô tình em nhớ tháng ba
Nhớ về anh nhớ mùa hoa bưởi
Cánh hoa rơi lòng em bối rối
Chút hương thầm làng bãi lan xa

Chẳng phải vô tình em nhớ tháng ba
Ngõ nhà anh đầy hoa xoan tím
Nhớ bến sông thuyền ai ghé bến
Hương bưởi quê mình níu khách sang sông

Nhớ tuổi thơ em nhặt bông bưởi trắng
Tháng ba này mẹ giã bánh trôi
Anh lớn lên -đi vào quân ngũ
Chúng mình mỗi đứa mỗi nơi

Em về làng giữa mùa hoa bưởi
Hương hoa thơm ướp nước gội đầu
Mẹ bảo anh mùa này nơi biên giới
Hai đứa mày có nhận tin nhau?

Chẳng thể nào giấu mẹ được đâu
Chúng mình yêu nhau từ mùa hoa bưởi
Em đi học xa quê, xa mẹ
Anh về phép thăm nhà buổi ấy tiễn em

Chúng mình dọc lối ngõ quen
Vườn tím hoa xoan, trắng ngần hoa bưởi
Chiều chia tay có gì bối rối
Trăng mọc bao giờ hai đứa không hay

Một mùa hoa chúng mình chia tay
Một mùa mong ngày gặp lại
Ôi mùa hoa lòng em mong đợi
Mùa hoa quê mình, hoa bưởi tháng ba.




Bài hát: Mùa hoa bưởi
Nhạc: chưa rõ
Thơ: Nghiêm Thị Hằng
Ca sĩ: Thu Hiền




 

Hương bưởiTác giả: Trịnh văn Trọng
 

Hôm nay con về thăm nhà
Hai hàng cây bưởi nở hoa trắng rồi
Bên rào mấy quả mùng tơi
Cũng chừng tim tím nằm phơi dưới giàn
Chiều buông nắng nhẹ mơ màng
Gió tung phấn bưởi rắc vàng lối đi
Chẳng hay lòng nghĩ ngợi gì
Bâng khuâng tâm trí bước đi ngại ngùng
Về đây mà thấy nhớ nhung
Mùi hương bưởi đã kéo chùng không gian...
Nhìn khu vườn rộng thênh thang
Chắc giờ này cũng ngập tràn mùi hương
Có gì nhẹ thoảng qua hồn
Mà sao bỗng thấy buồn vương trong lòng
Dừng chân con đứng nhìn trông
Ba gian nhà nhỏ, căn phòng thân quen
Cùng hàng cây bưởi lớn lên
Tuổi thơ con đã êm đềm qua mau...
Mẹ đang múc nước gội đầu
Mùi hương bưởi quện với màu tóc xanh
Ôi! hương hoa bưởi hiền lành
Và hương tóc mẹ đã thành hương quê
Nhớ ngày xưa, độ xuân về
Từng bông hoa bưởi ngoài kia rụng nhiều
Con ra nhặt được bao nhiêu
Mang về cho mẹ đợi chiều cất đun
Tóc xanh ngào ngạt hương thơm
Nhìn con âu yếm mẹ ôm vào lòng
Ôi! hương hoa bưởi lạ lùng
Cả người con cũng thơm lừng mùi hoa...
Giờ đây mỗi độ về nhà
Chùm hoa chẳng biết ai ra nhặt về.

Em mong đợi
Mùa hoa quê mình, hoa bưởi tháng ba.




Mùa hoa bưởi
Tác giả: Tô Hùng

Mỗi mùa xuân thơm lừng hoa bưởi
Rắc trắng vườn nhà những cánh hoa vương
Em lại nhớ ngày xưa anh ra trận
Cũng giữa mùa hoa bưởi ngát hương

Cây bưởi đào hai cành anh chiết
Em đã cắt trồng bên cạnh giếng khơi
Qua ba năm sau, nhanh quá nhỉ
Bưởi em trồng cành lá đã xanh tươi

Đẹp lắm anh ơi! Con sông Ngàn Phố!
Sáng cả đôi bờ hoa bưởi trắng phau!
Nay mai những chuyến đò xuôi ngược
Bưởi quê mình rời bến nối đuôi nhau...

Chân anh đi khắp rừng khắp núi
Mỗi nẻo đường, mỗi xóm làng xa
Hẳn đâu cũng thơm mùi hoa bưởi
Hương vị non sông, hương vị quê nhà./.


Hương bưởi!
Tác giả: Hiền Anh

Nhớ ngày xưa hai nhà ở cạnh nhau
Những buổi chiều cùng nhau mình hò hẹn.
Bên gốc bưởi gương mặt em bẽn lẽn
Tóc xõa dài e thẹn mắt em trao...!

Mùi hương bưởi thật nồng nàn xiết bao
Tỏa trên tóc hương ngọt ngào ngan ngát.
Anh mơ màng gửi hồn mình đi lạc
Vào tóc em con suối lượn dạt dào...

Kỷ niệm xưa bỗng chốc chợt tuôn trào
Chẳng thể nào anh quên mùi hương bưởi.
Quên đôi mắt từng trao nhau đắm đuối
Quên sao được suối tóc đẹp tựa mơ.

Tháng ba về hương bưởi ngát câu thơ
Anh ngập ngừng trở về thăm xóm nhỏ.
Có đôi mắt dõi qua ô cửa nhỏ
Anh mơ màng ngỡ đôi mắt người xưa...!

Anh nhớ mãi ngày em đến tiễn đưa
Em trao anh một trùm hoa bưởi trắng.
Ánh mắt em nhìn anh đầy sâu lắng
Như gửi trao nỗi niềm buốt thẳm sâu...

Dù bây giờ anh có đi tận đâu
Cũng chẳng thể quên mùi hương tóc ấy.
Mùi hương bưởi từng theo anh đi mãi
Suốt cuộc đời anh chẳng thể phôi phai...

1001 bài thơ về hoa bưởi

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

GIAI ĐIỆU CỔ ĐỘNG BÓNG ĐÁ

Trong lịch sử World Cup và EURO, có nhiều giai điệu vang lên vào những ngày "ăn bóng đá, ngủ bóng đá" đã làm say mê và ghi sâu trong ký ức của người hâm mộ trái bóng tròn: Un'estate Italiana (Wc 1990), A special kind of hero (Wc 1986), The cup of life (Wc 1998), gần đây Waving flag và Waka Waka (Wc 2010)... Có thể những giai điệu đó không là chính thức cho giải đấu nhưng mãi ghi sâu vào lòng những fan của làng túc cầu thế giới. Nào hãy cùng "ăn bóng đá, ngủ bóng đá và nghe nhạc bóng đá' !



Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

BÀI HÁT VỀ MẸ, CHỊ, 8-3

Album tuyển chọn những ca khúc hay nhất về bà, mẹ, chị, cô, thể hiện những tình cảm, lòng biết ơn về phái đẹp - 1 nửa không thể thiếu của cuộc sống. Hãy lắng nghe những ca khúc hay nhất dành cho những người mẹ, người bà, người chị, những bạn nữ... 









ĐỪNG NHÌN EM NHƯ THẾ

Tác giả: Lê Thị Kim
Đừng nhìn em như thế
Cháy lòng em còn gì
Sự nồng nàn của bể
Cuốn mất hồn em đi

Đừng nhìn em như thế
Khắc giờ thành thiên thu
Mắc nợ đời dâu bể
Mắc nợ đời thơ si

Em đành làm chim nhỏ
Đứng hót chơi trong chiều
Thả đôi lời hoa cỏ
Cho đời bớt tịch liêu

Bởi tình yêu có thật
Vĩnh cửu trong cuộc đời
Bởi ghen tuông có thật
Xuống mồ biết có thôi

Đừng nhìn em như thế
Sự dịu dàng nhường kia
Sẽ làm em chết ngạt
Hết một đời thơ si.
https://www.youtube.com/watch?v=mePUTTcdurc


(7-3-2014...) 


  
Bài hát:

 www.youtube.com/watch?v=dbDIvNfAhvM
                                Nhạc: Trương Tuyết Mai - Thơ: Lê Thị Kim


www.youtube.com/watch?v=Hmkh2BSQIzQ
Nhạc: Nguyễn Tuấn - Thơ: Lê Thị Kim

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

CÓ VỢ THẬT LÀ TUYỆT QUÁ ĐI

Tác giả: Nguyễn Thu
 
Đang say giấc nồng, anh nghe thấy tiếng "Hòang tử bé" oe oe khóc. Lồm cồm bò dậy, mắt nhắm, mắt mở, ôm con vừa cưng vừa nựng, con lại khóc dữ hơn.

"À, nhớ ra rồi", bỗng mắt anh sáng quắc như thể vừa phát minh ra điều gì vĩ đại. Anh vội mở tủ đồ của con. Loay hoay một hồi tìm tìm, kiếm kiếm, anh bới ra một bịch bỉm. Với đại một cái, anh hì hục thay cho con. Cu cậu khoái trá, vừa mút tay vừa ê a. Anh vỗ về, hát ru con, rồi tranh thủ chợp mắt một cái.

Nhưng mí mắt vừa kịp kéo xuống, Hoàng tử bé đã lại gào. Lần này dữ dội hơn, còn kèm theo những cơn ho sằng sặc. Dỗ kiểu gì con cũng không nín. "À, con đói chứ gì. Ngoan để bố pha sữa nhé." Anh thì thầm ngọt nhạt. Chẳng rõ cu cậu có hiểu gì không mà ngưng hẳn. Cái khoản thông minh và háu ăn này, sao mà giống anh đến thế.

Cẩn thận đặt con, anh lúi húi với chai lọ dưới bếp. Chà, thì ra pha sữa cũng không quá khó như anh vẫn hình dung. Anh đưa lên miệng nếm thử một ngụm xem sữa đã đủ ấm. Mắt thiu thiu, anh thấy bụng đoi đói, sẵn tiện anh thử thêm một hơi nữa. Chậc chậc, ngon ngon, anh đăm chiêu mơ màng. Lại có tiếng Hoàng tử bé, anh lập cập: "Bố đây, bố đây".

Ấm bụng rồi, Hoàng tử bé ngoan hẳn, anh ẵm con lòng vòng quanh nhà. Mấy lần định đặt mình xuống giường, gà gật ngủ thêm 5 – 10 phút nhưng cái "loa phóng thanh" quen thuộc ấy chỉ trực chờ anh dừng là lại kêu inh ỏi. "Bố ơi, bố!", tiếng Công chúa nhỏ phòng bên, chắc là vừa dậy.

Có vợ thật là tuyệt quá đi
"Ra đánh răng, rửa mặt đi con", anh nói vọng vào. Tay phải ẵm con, tay trái ngượng nghịu, anh lấy khăn mặt, bải chải và giúp con lớn đi vệ sinh.

"Bố ơi, bố. Con muốn mặc cái váy màu hồng!" Công chúa nhỏ nũng nịu. "Ờ, để bố lấy". Anh hua tay múa chân một hồi trong phòng con, cuối cùng cũng tìm ra được một cái váy theo đúng yêu cầu. "Lại bố mặc cho nào", "Không phải cái này, con thích cái màu hồng có nơ, dì Hương mới mua cơ".

Ôi trời, vẽ chuyện, làm sao anh biết cái nào là cái dì Hương mua cho chứ. Ngước mắt lên cây treo quần áo bên cạnh, may quá có một cái màu hồng có nơ. Với tay lấy váy, anh vụng về chuẩn bị mặc cho con "Không phải cái này, cái có nơ hình bông hoa mà bố".

Trời, hết chịu nổi, đúng là đồ đàn bà, có váy mà mặc là tốt rồi, lại còn đòi màu hồng có nơ mà nơ thì nhất định hình bông hoa. "Có mặc không thì bảo", anh gào lên. Công chúa nhỏ thấy bố như vậy, sợ hãi, ngoác cái miệng xinh méo xệch ra khóc, nước mắt nước mũi giàn giụa. Hoàng tử bé nghe tiếng chị khóc cũng vội hùa theo. Cả nhà âm vang một bản giao hưởng tuyệt mỹ.

Vò đầu bứt tai, anh âu yếm: "Con ngoan, mặc tạm đi rồi chiều bố đưa đi ăn kem". "Con đói lắm!" công chúa nhỏ mếu máo. "Ừ ừ, bố biết rồi", ba chân bốn cẳng, anh phóng như bay xuống dưới nhà mua đồ ăn sáng cho con. Bây giờ đã là 9h sáng, Hoàng tử bé đang ngoan ngõan chơi cùng Công chúa nhỏ, anh tranh thủ giặt đống đồ bẩn để phơi cho kịp nắng. Đoạn lại ba chân bốn cẳng anh phi như bay xuống cái chợ cóc đầu phố.

Chà, giá cả cứ leo thang đến chóng cả mặt. Ngẩn ngẩn, ngơ ngơ một hồi, anh cũng kiếm được một miếng thịt chân giò và vài mớ rau cải. Thế là trưa nay đã có một bữa thịnh soạn rồi. Vừa đặt chân về đến cửa, anh đã lại nghe thấy tiếng Hoàng tử bé khóc. Lại mấy việc quen quen, thay bỉm, pha sữa cho con, lần này thì anh chuyên nghiệp hơn nhiều rồi. Cứ thế này, tay nghề của anh được nâng lên vùn vụt. Xong xuôi đâu vào đấy, anh gọi Công chúa nhỏ vào ăn cơm trước.

Xúc cơm được một miếng, mặt con bé xịu cả xuống "Cơm bố nấu không ngon. Con không ăn nữa đâu". Anh cười hì hì: "Canh bố nấu ngon đấy chứ, chỉ mỗi tội thiếu muối thôi". Thương con, anh lại cuống cuồng mở tủ lạnh lấy bánh ngọt và sữa thay thế.

Ăn vội ăn vàng được lưng cơm cho qua bữa, anh tranh thủ đánh một giấc. Vừa thiu thiu, anh thấy Công chúa nhỏ kéo tay áo giật giật "Bố ơi, con muốn đi ăn kem. Bố hứa đưa con đi ăn kem mà".

Quá sức chịu đựng, anh gào lên thảm thiết: " Yên cho bố ngủ. Bố mệt lắm rồi. Con ơi là con". Hoàng tử bé giật mình, choàng tỉnh giấc khóc ngằn ngặt, mặt Công chúa nhỏ cũng ầng ặc nước.

Mồ hôi đầm đìa, anh bật dậy, ngó ra ngoài. Công chúa nhỏ trong đúng bộ váy màu hồng có nơ hình bông hoa đang bò dưới sàn tô màu. Hòang tử bé mãn nguyện ê a trong vòng tay bà ngoại. Có mùi xào nấu và văng vẳng tiếng cười của vợ anh trong bếp. Té ra, anh vừa ngủ mơ.

Đúng là ác mộng. Anh thong thả chào mẹ, ung dung ăn bữa sáng vợ đã chuẩn bị sẵn. Sau đó, anh lăng xăng giúp vợ làm cơm trưa.

Ồ, có vợ thật là tuyệt !





Lấy vợ là vơ lấy tội, là đeo gông vào cổ, là đi tong đời trai trẻ tự do? Sai bét! Mình thấy có vợ chính là một điều tuyệt vời không bút nào tả xiết! Điều tuyệt vời nhãn tiền là từ khi lấy vợ, mình béo ra và đẹp trai lên trông thấy nhờ bàn tay chăm sóc thần kì của vợ. Vợ mình mát tay lắm nhé, nuôi chồng tốt thế, nếu nuôi... lợn thì chắc chắn sẽ là một nhà chăn nuôi tài ba! Hồi ở với mẹ, mẹ lúc nào cũng lườm nguýt: “Lớn như cái bồ rồi, tự lo đi!”. Và mẹ để mình tự sinh tự diệt, xấu xí bù xù đi làm. Nhưng vợ luôn tâm niệm “xấu chàng hổ ai” nên mình được ăn mặc chỉn chu, chỉnh tề, đầu tóc, áo quần thơm nức, giầy đánh si bóng lộn mỗi ngày đi làm. Vợ nấu cho mình những món ngon tuyệt cú mèo, nịnh nọt cái bao tử của mình khiến nó sướng âm ỉ. Thành ra, tan làm về là mình chỉ chăm chăm tót ngay về nhà, lượn lờ quanh bếp xem vợ nấu nướng, tranh thủ nếm món ăn cho vợ luôn. Nhậu nhẹt thì có gì hay, trình nấu ăn ngoài hàng quán có mà xách dép cho vợ, lại còn mất vệ sinh an toàn thực phẩm nữa chứ! Có vợ, có thêm người nhõng nhẽo đòi mình đưa đi siêu thị, bắt mình xách hết một đống đồ túi to túi bé, có khi còn ỉ ôi đòi mình mua cho que kem như một cô bé mới lớn. Có vợ cũng là có người gửi e-mail bắt mình đi chợ lúc tan làm, trong khi vợ tót đi ngắm đồ Triump đang sale với các cô đồng nghiệp. Có vợ là thi thoảng mình đang xem ti vi thì có người hét lên trong nhà tắm: “Anh ơi, vào kì lưng cho em!”. Nhiều lắm những phiền phức con con như vậy, nhưng có sao đâu, cảm giác được chiều chuộng và nhường nhịn người mình yêu còn tuyệt vời hơn nhiều! Điều tuyệt vời nhãn tiền là từ khi lấy vợ, mình béo ra và đẹp trai lên trông thấy nhờ bàn tay chăm sóc thần kì của vợ (Ảnh minh họa). Rồi áp lực công việc và những vấn đề của cuộc sống nhiều khi khiến mình mệt mỏi vô cùng. Nhưng khi bước chân về nhà, ngửi mùi thơm mát dịu của nước hoa xịt phòng vợ thích, nghe tiếng lạch cạch vợ nấu ăn trong bếp, rồi nhìn thấy nụ cười tươi rói của vợ, nghe giọng nói quen thuộc của cô ấy khiến bao nhiêu mệt mỏi trong mình bỗng tan biến hết. Những khi chán nản, thất vọng cùng cực, được ôm vợ vào lòng, tựa đầu vào ngực vợ, cảm nhận tiếng thủ thỉ và bàn tay vợ vỗ về, mình thấy bình yên thực sự. Điều tuyệt vời nhất trong những điều tuyệt vời chính là vợ đã sinh cho mình một thiên thần nhỏ giống mình như đúc. Mỗi lần nghe mẹ nói: “Úi trời, giống quá! Muốn biết hồi bé mày như thế nào thì cứ nhìn cu Tí là ra ngay!”, mình lại cười ngô nghê khiến vợ phá lên ngặt nghẽo. Nhìn đôi mắt long lanh, cái miệng chúm chím và bàn tay nhỏ xíu ấy, một cảm giác thần kì len lỏi trong từng tế bào cơ thể mình khiến trái tim mình đập rộn rã. Tinh thần mình bừng bừng hưng phấn và trong lòng trào dâng sự xúc động sâu sắc. Từ ngày có vợ, hay chính xác hơn là từ ngày có cu Tí, mình từ một kẻ chẳng biết làm gì biến thành một người đàn ông việc gì cũng biết! Trước đây, đến việc phân biệt được cá trôi, cá chép còn khiến mình đau đầu. Giờ thì tay nghề nấu ăn của mình đã tiến bộ vượt bậc. Đến mấy món phức tạp như đậu nhồi thịt, cá kho mình còn làm ngon ơ, được mẹ và vợ tấm tắc khen cơ mà! Các bà, các cô ngoài chợ mỗi lần nhìn thấy mình ai cũng phớ lớ: “Khách sộp đây rồi!” khiến mình được chào đón nhiệt liệt quá cũng đâm ngại! (Mà sao lại bảo mình là “khách sộp” nhỉ?). Rồi thì khả năng lau nhà sạch và tốc độ phơi quần áo của mình cũng được cải thiện đáng kể. Đấy, không có gia đình thì làm sao mình có cơ hội trở thành người đàn ông đảm đang như vậy?! Có vợ con, gia đình khiến mình lớn thêm, suy nghĩ trưởng thành lên rất nhiều. Mình đã không còn là một chàng trai xộc xệch, vô lo vô nghĩ, sống không chí hướng, chỉ biết hôm nay không quản ngày mai nữa. Giờ mình đã có vợ và con, mình ý thức được rõ hơn bao giờ hết trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình và bố mẹ 2 bên. Mong muốn cho vợ con một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc đã khiến mình có động lực làm việc và phấn đấu. Nếu không có vợ thì có lẽ mình vẫn sống kiếp lông ba lông bông, trong tay trắng trơn mà thôi! Đêm đêm vợ dịu dàng nằm bên cạnh, vòng tay ôm chặt mình đã cho mình biết, mình không hề cô đơn. Mình đã trao đi và nhận lại được yêu thương chân thành. Và cả cuộc đời này, vợ sẽ là người luôn bên cạnh chia sẻ với mình những khi sóng gió ập tới hay hạnh phúc đong đầy.

Xem thêm: http://www.webtretho.com/forum/f26/co-vo-that-tuyet-1762813/
Nguồn: Webtretho.com

CÓ VỢ THẬT TUYỆT
 

Lấy vợ là vơ lấy tội, là đeo gông vào cổ, là đi tong đời trai trẻ tự do? Sai bét! Mình thấy có vợ chính là một điều tuyệt vời không bút nào tả xiết! 
Điều tuyệt vời nhãn tiền là từ khi lấy vợ, mình béo ra và đẹp trai lên trông thấy nhờ bàn tay chăm sóc thần kì của vợ. Vợ mình mát tay lắm nhé, nuôi chồng tốt thế, nếu nuôi... lợn thì chắc chắn sẽ là một nhà chăn nuôi tài ba! Hồi ở với mẹ, mẹ lúc nào cũng lườm nguýt: “Lớn như cái bồ rồi, tự lo đi!”. Và mẹ để mình tự sinh tự diệt, xấu xí bù xù đi làm. Nhưng vợ luôn tâm niệm “xấu chàng hổ ai” nên mình được ăn mặc chỉn chu, chỉnh tề, đầu tóc, áo quần thơm nức, giầy đánh si bóng lộn mỗi ngày đi làm. Vợ nấu cho mình những món ngon tuyệt cú mèo, nịnh nọt cái bao tử của mình khiến nó sướng âm ỉ. Thành ra, tan làm về là mình chỉ chăm chăm tót ngay về nhà, lượn lờ quanh bếp xem vợ nấu nướng, tranh thủ nếm món ăn cho vợ luôn. Nhậu nhẹt thì có gì hay, trình nấu ăn ngoài hàng quán có mà xách dép cho vợ, lại còn mất vệ sinh an toàn thực phẩm nữa chứ! Có vợ, có thêm người nhõng nhẽo đòi mình đưa đi siêu thị, bắt mình xách hết một đống đồ túi to túi bé, có khi còn ỉ ôi đòi mình mua cho que kem như một cô bé mới lớn. Có vợ cũng là có người gửi e-mail bắt mình đi chợ lúc tan làm, trong khi vợ tót đi ngắm đồ Triump đang sale với các cô đồng nghiệp. Có vợ là thi thoảng mình đang xem ti vi thì có người hét lên trong nhà tắm: “Anh ơi, vào kì lưng cho em!”. Nhiều lắm những phiền phức con con như vậy, nhưng có sao đâu, cảm giác được chiều chuộng và nhường nhịn người mình yêu còn tuyệt vời hơn nhiều! Điều tuyệt vời nhãn tiền là từ khi lấy vợ, mình béo ra và đẹp trai lên trông thấy nhờ bàn tay chăm sóc thần kì của vợ. Rồi áp lực công việc và những vấn đề của cuộc sống nhiều khi khiến mình mệt mỏi vô cùng. Nhưng khi bước chân về nhà, ngửi mùi thơm mát dịu của nước hoa xịt phòng vợ thích, nghe tiếng lạch cạch vợ nấu ăn trong bếp, rồi nhìn thấy nụ cười tươi rói của vợ, nghe giọng nói quen thuộc của cô ấy khiến bao nhiêu mệt mỏi trong mình bỗng tan biến hết. Những khi chán nản, thất vọng cùng cực, được ôm vợ vào lòng, tựa đầu vào ngực vợ, cảm nhận tiếng thủ thỉ và bàn tay vợ vỗ về, mình thấy bình yên thực sự. Điều tuyệt vời nhất trong những điều tuyệt vời chính là vợ đã sinh cho mình một thiên thần nhỏ giống mình như đúc. Mỗi lần nghe mẹ nói: “Úi trời, giống quá! Muốn biết hồi bé mày như thế nào thì cứ nhìn cu Tí là ra ngay!”, mình lại cười ngô nghê khiến vợ phá lên ngặt nghẽo. Nhìn đôi mắt long lanh, cái miệng chúm chím và bàn tay nhỏ xíu ấy, một cảm giác thần kì len lỏi trong từng tế bào cơ thể mình khiến trái tim mình đập rộn rã. Tinh thần mình bừng bừng hưng phấn và trong lòng trào dâng sự xúc động sâu sắc. Từ ngày có vợ, hay chính xác hơn là từ ngày có cu Tí, mình từ một kẻ chẳng biết làm gì biến thành một người đàn ông việc gì cũng biết! Trước đây, đến việc phân biệt được cá trôi, cá chép còn khiến mình đau đầu. Giờ thì tay nghề nấu ăn của mình đã tiến bộ vượt bậc. Đến mấy món phức tạp như đậu nhồi thịt, cá kho mình còn làm ngon ơ, được mẹ và vợ tấm tắc khen cơ mà! Các bà, các cô ngoài chợ mỗi lần nhìn thấy mình ai cũng phớ lớ: “Khách sộp đây rồi!” khiến mình được chào đón nhiệt liệt quá cũng đâm ngại! (Mà sao lại bảo mình là “khách sộp” nhỉ?). Rồi thì khả năng lau nhà sạch và tốc độ phơi quần áo của mình cũng được cải thiện đáng kể. Đấy, không có gia đình thì làm sao mình có cơ hội trở thành người đàn ông đảm đang như vậy?! Có vợ con, gia đình khiến mình lớn thêm, suy nghĩ trưởng thành lên rất nhiều. Mình đã không còn là một chàng trai xộc xệch, vô lo vô nghĩ, sống không chí hướng, chỉ biết hôm nay không quản ngày mai nữa. Giờ mình đã có vợ và con, mình ý thức được rõ hơn bao giờ hết trách nhiệm với gia đình nhỏ của mình và bố mẹ 2 bên. Mong muốn cho vợ con một cuộc sống đủ đầy, hạnh phúc đã khiến mình có động lực làm việc và phấn đấu. Nếu không có vợ thì có lẽ mình vẫn sống kiếp lông ba lông bông, trong tay trắng trơn mà thôi! Đêm đêm vợ dịu dàng nằm bên cạnh, vòng tay ôm chặt mình đã cho mình biết, mình không hề cô đơn. Mình đã trao đi và nhận lại được yêu thương chân thành. Và cả cuộc đời này, vợ sẽ là người luôn bên cạnh chia sẻ với mình những khi sóng gió ập tới hay hạnh phúc đong đầy.

Thứ Ba, 4 tháng 3, 2014

RÉT NÀNG BÂN (ký)

Tác giả: Vũ Bằng

Ðọc
Miếng ngon Hà Nội, người quen ăn uống rụt rè có lẽ cũng nảy ý muốn dùng thử món thịt
... Nhưng đến tháng ba thì trời đất quả là kỳ ảo.

Bảo rằng tháng ấy còn rét, không đúng, mà bảo hết rét rồi cũng không đúng nữa.

Trời trong như ngọc, đất sạch như lau. Ngủ dậy lúc còn tối trời, anh ngồi uống nước trà đợi trời sáng thì uống chưa xong ấm nước, anh bỗng thấy có những đám mây hồng từ phía đông kéo tới giữa một nền trời xanh ngăn ngắt một mầu. Ở đằng sau nhà, chim hót ríu ran, đánh thức những người còn đang thiêm thiếp. Anh mở cửa nhìn ra ngoài thì lá cây sạch bong ra, lóng lánh như ở trong một phim ảnh mầu tuyệt đẹp: sương móc ban đêm rửa hoa lá cỏ cây, rửa cả cát bụi trên các nẻo đường thành phố.

Giẫm một đôi giầy lên trên đất mịn màng, anh cảm thấy cái mát mẻ của đất, của sương vương trên cỏ thấm vào lòng anh y như thể anh đi chân không vậy. Chim vẫn hót ríu ran. Anh nhìn lên trời thì từ những đám mây hồng tỏa ra một thứ ánh sáng trắng như sữa, nhẹ như bông, tràn lan trong không khí và úp chụp lấy các lùm cây nội cỏ. Anh tự nhủ: "Hôm nay chắc nắng to." Anh sửa soạn một bộ quần áo mỏng để mặc cho nhẹ nhõm và dễ chịu.

Thì quả nhiên, đến buổi trưa nắng thực, nhưng đi lên lầu ngủ vừa dậy, anh cảm thấy có một cái gì rất lạ xảy ra. Anh nhắm mắt lại, nằm lặng yên nghe ngóng, để xem cái tiếng reo ở ngoài vườn vọng lại là tiếng gì mà đến bất thình lình và xôn xao như vậy. Thì ra đó là tiếng reo của gió, của mây, của cây, của lá: chính trong khi ta đương mộng về Tây Phàn với mấy cô nàng sơn cước, trời đã chuyển bất ngờ, đương nắng thành râm, và chỉ trong khoảnh khắc, rét của cuối chạp, đầu xuân đã trở về trên cánh gió, giữa một khoảng trời tháng ba nắng ấm.

Cái tháng ba ở Bắc có những ngày huyền ảo như thế đấy. Nếu là người thích ví von, anh có thể ví tháng ấy với một cô gái có sắc đẹp nghiêng thành nghiêng nước.

Ðẹp đến nghiêng nước nghiêng thành thì có quyền làm nũng như Dương Quí Phi làm nũng vua Ðường Minh Hoàng: không đau răng cũng nhăn mặt cho thêm xinh, mà ví có đau răng thực thì phải ăn trái lệ chi mà quân sĩ phải rong ngựa đi năm sáu ngày trời mới mong kiếm được. Yêu Quí Phi quá, thì Quí Phi càng làm nũng, mà Ðường Minh Hoàng lại càng sủng ái Quí Phi hơn. Thì người Bắc đối với tháng ba cũng vậy: yêu cái nắng ấm của tháng ba nhưng cũng yêu cái rét đột ngột của tháng ba, mà nếu ví dụ trong tháng ấy có ngày nào nắng chói chan làm cho "chó già le lưỡi" thì cũng cứ yêu luôn, yêu không kỳ quản. Người đẹp mà làm nũng thì lại càng đẹp hơn.

Tôi yêu tháng ba đất Bắc một phần vì thế và tôi không muốn tin rằng cái rét tháng ba có thể làm cho "bà già chết cóng". Tôi chỉ thích nghĩ rằng cái rét đôi khi bất ưng trở về với tháng ba là một cái rét thơ mộng, cái rét của một trời đầy hương và ngát hoa, trong đó có những chàng trai mặc quần đỏ ngồi bên án sách ngâm thơ, nhưng gặp lúc ngửa nghiêng thì:
Xếp bút nghiên theo việc đao cung
Giã nhà đeo bức chiến bào,
Thét roi cầu Vị ào ào gió thu...

và những người đàn bà thủ tiết thờ chồng và than khóc một mình:
Nước có chảy mà phiền chẳng rửa,
Cỏ có thơm mà dạ chẳng nguôi...
... Trông chàng lòng rượi rượi buồn,
Bộ khôn bằng ngựa, thủy khôn bằng thuyền.
Nàng Bân cũng thuộc vào loại chinh phụ đó.

Thương người ở bên trời, ngay từ khi giá rét bắt đầu, nàng đã lo gửi áo rét cho chồng, nhưng...
Nàng Bân may áo cho chồng,
May ba tháng ròng mới được cửa tay.
Lạy trời cho cả heo may,
Nàng Bân chết quách đêm nay cho rồi.
May ba tháng trời mới được có một cái cái cửa tay, người chinh phụ ấy hẳn là buồn quá cho nên thấy gió rét bất ưng trở về với tháng ba, thương người quan tái, không kịp có áo gửi đi, nàng cầu Trời Phật cho nàng chết quách.

Hỡi ơi, ở đời này, vào bất cứ thời nào, lại chẳng có hàng triệu nàng Bân! Vì thế nhà thi sĩ không thể không gieo một vần đầy lệ:
Chàng bên trời, thiếp ở Ngô,
Chàng đi nhớ thiếp, thiếp mơ tới chàng.
Thư bao nhiêu, lệ bao hàng,
Lạnh về, áo đến tay chàng hay chưa?
Riêng cái tên mà người ta đặt cho cái rét muộn màng đó đã mơ mộng lắm rồi: rét nàng Bân. Nhưng có ai đã từng rét cái rét ấy, sầu cái sầu ấy đôi lần, tất đều nhận thức rằng cái rét ấy còn chứa đựng một cái gì đẹp như thế hay hơn thế: đàn bà, con gái trời đã cho xinh đẹp, gặp cái rét nàng Bân tự nhiên đẹp trội hẳn lên, như thể có một chiếc đũa thần làm biến đổi cả máu huyết, màu da, con mắt, miệng cười, tiếng nói. Từ xa, ta cảm thấy người nào cũng thơm thơm như những nụ tầm xuân.

Vào tháng chạp, tháng giêng, tức là vào cái cữ rét đài, rét lộc, không khí có lúc hanh hao, khô ráo làm cho má và môi người đẹp nẻ ra thành những vết chân chim bé nhỏ. Ðến cái rét này thì khác hẳn : tự nó đã đẹp và nên thơ, nó lại còn làm cho má và môi của đàn bà con gái cũng nẻ, nhưng da không nứt rạn mà chỉ ửng hồng lên như thể da một trái đào tơ mịn màng mơn mởn, làm cho chính Liễu Hạ Huệ có sống lại cũng phải bắt thèm...

Cỏ cây mây nước thấy người ta, trong tháng ấy, tự nhiên đẹp rực rỡ, đẹp não nùng, hình như hờn giận và cố ganh đua để cho xanh bằng người, thắm bằng người.

Từ tháng giêng, cây cối bắt đầu nảy lộc nhưng đến tháng hai lá non mới bắt đầu ló ra và hoa cũng bắt đầu hé mở nhụy thơm không còn ngậm ý, giấu tình như trước nữa. Ðó là mùa "lá bàng tai trâu, sầu đâu chân chó": trên các cành bàng, lá non hé mở và cuốn lại, chưa bung ra hết, y như thể tai trâu, còn cây sầu đâu thì vào khoảng này cũng trổ lá non nhưng chúm lại với nhau thành một hình tròn trông giống hệt vệt chân con chó để lại trên mặt đất, sau một đêm mưa tuyết.

Cũng như người con gái dậy thì lớn lên và đẹp không ai biết, chỉ khoảng cuối tháng hai, đầu tháng ba thì lá bàng, lá sầu đâu nở bung ra. Nhìn lên, lá non xanh mầu cốm giót rún rẩy đu đưa một cách đa tình, làm cho người đa cảm tưởng tượng như cây cối giơ những khăn tay bé nhỏ xanh xanh, vàng vàng ra chào mừng, vẫy gọi... Ðến cuối tháng ba, lá bàng sum sê che kín cả đường đi. Dọc theo con sông đào chạy ngang các thôn xóm ở Vụ Bản, Hải Hậu... những cây bàng đứng soi bóng xuống sông đào chạy dài tít tắp hàng chục cây số, trông như thể một cái tàn bất tuyệt, khổng lồ. Ðứng ở dưới nhìn lên, mình cảm thấy đứng ở trong một cái hang kết bằng lá non và không thể không nhớ lại lúc nhỏ còn đi học, sân nhà trường chi chít gốc bàng...

Ðó là những cây bàng nguyên giống, chớ không lai căng như những cây bàng mà ta thấy ở đây, mọc cao vun vút và tua tủa lá trên trời. Bàng chính thống cao lên chừng hai sải tay thì lá xòe ra như cái tán kiểu cây trứng cá, lá to xanh điểm những nốt vàng mầu đậm. Lá ấy dùng để nhuộm hàng thì hàng đen không chịu được. Nhưng cái tuổi lên chín, lên mười đâu có thèm biết nhuộm làm gì. Sự mê thích của đứa trẻ nổi tiếng phá phách là tôi hồi ấy, mỗi khi tới mùa bàng, là trèo lên cây đi tìm tổ chim bạc má vì giống chim này ưa làm tổ trong những cái lá bàng cuốn lại và lấy dãi làm chỉ "khâu" hai đầu nối lá lại với nhau.

Trong khi đi bắt tổ chim như thế, các cậu bé thỉnh thoảng lại "vớ" được một cái sâu kèn thì sướng như điên. Lấy que đẩy con sâu ở trong tổ nó ra bóp giập một đầu lại, phùng mang trợn mắt lên thổi toe một tiếng, anh cảm thấy mình là một tên tướng thổi kèn xuất quân. Anh chạy khắp nhà, thổi ầm cả lên, ăn không biết bao nhiêu chổi lông gà vào đít, nhưng có sâu kèn trong túi, không dùng không chịu được, anh lại toe vài tiếng nữa... Chết thì thôi. Cái tuổi ấy đâu có ngán đòn, ngán chửi!

Bị đánh lắm thì phản ứng cha mẹ một cách tiêu cực, móc túi lấy ra một vốc quả bàng để ăn. Bàng, ngon nhất là bàng quế, hột đỏ như son, thơm có khi còn hơn cả đào: đào để gần mình mới thấy thơm chớ vớ được một trái bàng quế thì, nói thực, để cách xa mình cả một sải tay, đã ngửi thấy mùi thơm phưng phức!

Nếu không kiếm được bàng quế, cố mầy mò, thám thính vớ được trái bàng đực ăn cũng mê ly hết sức: bàng cái nhiều hơn và mọc từng chùm, chớ bàng đực thì có phong thái đặc biệt "anh hùng độc lập" đứng một mình một chỗ, không thèm kéo bè kéo đảng với ai. Bàng đực có trái to bằng nắm tay đứa trẻ.

Những người không sành thường nghĩ bàng ăn chát. Thực ra, vớ được một quả bàng đực, nhất là bàng quế, cắn một cái ngập răng, nhai thủng thỉnh, còn ngọt hơn cả cam hay táo. Nếu ăn hết một trái mà anh thấy còn thèm thì lấy hòn đá đập cái hột ra; anh sẽ có một cái nhân bùi như nhân trám; và có nhiều, đem đồ xôi trước cúng cụ, sau ăn thì tuyệt.

Có người bảo cây đa cây đề là cây tiêu biểu của nước ta. Riêng tôi thấy cây bàng là thứ cây đặc biệt nhất: cành lá đã sum sê, đứng xa trông về lại đẹp; mặt khác, cả cái cây từ lá cho đến rễ, từ búp cho đến cành đều dùng được việc, không có một cái gì bỏ phí.

Còn cây sầu đâu? Cây sầu đâu cũng vậy. Lá, đưa ngâm ngoài ruộng sâm sấp nước cho ải rồi đem bón nhất định là hơn hẳn phân hóa học, còn thân cây cố chăm nom cho thẳng, dăm bảy năm hạ xuống làm cột nhà, bóng cứ lộn lên mà mối chỉ còn cách trông mà khóc vì không thể nào đục nổi! Thế nhưng tại sao người ta không gọi sầu đâu là xoan ta, lại kêu bằng một cái tên buồn như thế? Phải chăng là tại vì cây này trong héo ngoài tươi, tượng trưng cho những người đẹp u buồn, ngoài miệng thì cười mà thực ra hàng bữa vẫn chan cơm bằng nước mắt?

Cũng vào khoảng cuối tháng ba, các cây sầu đâu mọc ở các vùng quê Bắc kỳ đơm hoa và người ta thấy hoa sầu đâu nở như cười. Hoa nhỏ bé, lấm tấm mấy chấm đen, nở từng chùm, đu đưa như đưa võng mỗi khi có gió. Có người cho hoa đó là một thứ hoa không vương giả như hoa đào, phong lan, mai mận... Nhưng các cụ thực biết thưởng hoa lại quả quyết không có một loại hoa nào thơm một cách chân thật, quê mùa như thế. Bây giờ nhắc đến loại hoa này, tôi vẫn còn nhớ như in những buổi chiều vàng đi thơ thẩn về miền quê, bỗng lạc bước tới một vùng cát trắng ở Xuân Trường, Hải Hậu, ở Phố Cát, Lương Ðường, ở Bình Thủy, Mai Ðộng... san sát những căn nhà nhỏ bé xanh um cây cối, trắng xóa tường vôi, mà nhà nào cũng có vài gốc sầu đâu vượt lên như ngạo nghễ khoe với trời cao ngất ngất những chùm bông phơn phớt màu hoa cà êm êm.

Hỡi người du khách đa xuân tứ! Tôi đố anh nhìn thấy những cái cây mảnh mai yểu điệu mang từng chùm hoa diễm kiều như thế mà lại không dừng chân đứng lại! Tự nhiên anh thấy tim anh nhoi nhói.

Ở đời, thỉnh thoảng ta lại có cảm giác như thế mỗi khi sung sướng quá, mỗi khi yêu nhiều quá. Yêu hoa sầu đâu không để vào đâu cho hết, nhớ hoa sầu đâu ở quê hương ta không biết mấy mươi! Người mắc bệnh lưu ly đã xa cách phần tử mấy chục năm rồi mà lạ thay sao cứ đến tháng ba, nhớ đến sầu đâu mình vẫn cảm như còn thấy thoang thoảng đâu đây một mùi thơm mát mẻ, dịu dàng, mát mẻ còn hơn cả hương cau, mà dịu dàng có khi hơn cả mùi thơm hoa mộc! Mùi thơm huyền diệu đó hòa với mùi của đất ruộng cấy vỡ ra, mùi đậu đã già mà người nông phu đi hái để đem về phơi nắng, mùi mạ non lên sớm xanh màu hoa lý và đẹp như những bức tranh lập thể, mùi khoai sắn, mùi rau cần ở các ruộng sâm sấp nước đưa lên... bao nhiêu thứ đó, bấy nhiêu thương yêu... có phải đã có một lúc anh cảm thấy như ngây ngất, như nhức đầu, như say một thứ men gì phải không?
(...)
Giữa bầu không khí thơm ngát hương sầu đâu ấy, anh thử bảo người nhà hái về mấy ngọn rau cần đầu mùa, nấu một bát canh với tôm he mà ăn với chén gạo vàng xem có phải anh thấy đúng in những cảm giác đó không? (1) Rau cần là một thứ rau rẻ tiền cấy trong ao, cứ đến giữa tháng ba thì tốt lá, dài rễ, nhổ lên ăn ngay thì ngọt lừ, khó có thứ rau nào sánh kịp. Nếu nấu canh mãi chán, anh có thể xào rau cần với huyết heo bóp nhỏ, hay muốn cầu kỳ hơn một chút thì xào với lòng heo, thịt bò. Rau cần, với cải bắp cho một ít rau răm vào, muối xổi, lấy ra ăn với thịt đông hay kho tầu, nó lạ miệng và có khi còn thú hơn cả dưa cải nữa... Nhưng ăn cháo ám mà không có rau cần thì... hỏng, y như thể là vào một khoảng vườn mà không có hoa, đi trong mùa xuân mà không thấy bướm.

Tháng ba mà không có những ao rau cần xanh ngăn ngắt, tươi hơn hớn không phải là tháng ba Bắc Việt.

Gió xuân mơn cánh hoa đào,
Mưa xuân phấp phới trên ao rau cần.


Ấy, đất nước này chỉ đẹp giản dị thế thôi, hiền lành thế thôi (...)
                                                                    (Trong Thương nhớ mười hai)

RÉT NÀNG BÂN (thơ)


Tác giả: Tế Hanh

Khi em đan áo ấm cho anh
Gió còn thổi qua bàn tay lạnh
Những đôi chim tìm nhau ủ cánh
Mây đầy trời, rơi rớt nắng mong manh

Em vội dệt thời gian qua sợi thắm
Những giờ trưa không nghỉ những đêm thâu
Sợi len mịn so sợi lòng rối rắm
áo đan rồi, mùa lạnh hết còn đâu!

Em gửi áo lo anh giận dỗi
Nhận áo em anh lại ngại em phiền
Đời cán bộ ít giờ nhàn rỗi
Vì việc chung đôi lúc nhẹ niềm riêng

Hoa bắt đầu thưa thớt cuối đường xuân
Cành cây đã sum suê lá đậm
Tháng ba đến với những ngày nắng ấm
Bỗng mùa đông trở lại! Rét nàng Bân

Nàng Bân xưa may áo ấm cho chồng
áo may xong không còn mùa lạnh nữa
Nàng Bân khóc, đất trời thương lệ ứa
Cho rét về đáp lại nỗi chờ mong

Anh mặc áo của em và cảm thấy
Bàn tay yêu nhân ấm gấp hai lần
Thời gian hiểu lòng ta biết mấy:
Có tình người nên có rét nàng Bân.
                                         (1957)