Thứ Ba, 13 tháng 10, 2015

QUAY VỀ VỚI TUỔI THƠ.

Thơ: HànVũ
Muốn quay về làm một đứa trẻ con
Mẹ cốc đầu "ăn mãi mà không lớn"
Ngày ra đường bắt chuồn chuồn cắn rốn
Tắm ao làng như cái thuở lên năm!

Muốn rúc đầu vào đống rơm để nằm
Chơi trốn tìm rồi ngủ quên đến tối
Cha gọi về lấy roi mây đánh gối
Mẹ dỗ dành "Có đau lắm không con?"

Muốn ra đồng chạy theo lũ trâu con
Ngắt cỏ lau dàn hàng ngang tập trận
Kệ ngoài kia vẫn cuồng quay, tất bật
Chẳng đoái hoài, cứ thỏa sức rong chơi...

Muốn trở về kiếm lá trầu, miếng vôi
Đem cho ngoại đòi têm trầu cánh phượng
Ngoại mỉm cười "bầu trời cao đất rộng"
Phượng lớn rồi, phượng vỗ cánh bay đi...

Muốn một lần...quay về với tuổi thơ!

Thứ Sáu, 9 tháng 10, 2015

“Mãnh sư” Thiếu Lâm Việt Nam một chiêu đánh gục võ sĩ ngoại quốc

vo-su-tran-tien

Vị cao thủ ấy chính là cố võ sư Trần Tiến – chưởng môn võ phái Thiếu Lâm Nội gia quyền Việt Nam, người được ca ngợi là “đệ nhất” làng võ Việt.
Võ lâm khuynh đảo
Theo nhiều huynh đệ làng võ thì trong số các võ sư hàng đầu Việt Nam ở thế kỷ 20,Trần Tiến xứng đáng được đứng ngôi đầu.
Võ sư Phan Dương Bình, một cao đồ Vovinam và Vịnh Xuân quyền cũng đã liệt Trần Tiến vào vị trí “đệ nhất” cao thủ làng võ Việt Nam.
Trần Tiến (1911-2011) vốn mang họ Hoàng, gốc Bắc Giang nhưng khi nghĩa quân Yên Thế tan rã, ông nội Hoàng Hảo và người cha Hoàng Tân đã phải thay tên đổi họ, lẩn tránh về Đồ Sơn (Hải Phòng).
Trần Tiến được khai tâm võ học từ năm 10 tuổi. Một hôm, ba lính Pháp xông vào cướp kho đường do cha Trần Tiến cai quản.
Cha con Trần Tiến lao ra chống trả quyết liệt, nhưng sức vóc hai cha con không thể nào chống nổi toán lính to lớn.
Đang yếu thế, bất ngờ một bóng người bay vụt vào. Chỉ trong chớp mắt, người này tung ra mấy cú liên hoàn cước đá văng cả ba tên lính ra đường.
Người nghĩa hiệp đó xoa đầu khen Trần Tiến: “Cậu bé nhỏ tuổi mà có dũng khí. Nếu cậu có chí luyện võ, đến chùa gặp ta”.
Ngay tối đó, cậu bé Trần Tiến tìm đến ngôi chùa cổ, cậu mới biết ân nhân của cha con mình chính là võ sư Lý Giang Nam, một cao thủ Thiếu Lâm Nam phái, bị Nhật truy lùng nên bỏ quê hương Phúc Kiến – Trung Quốc sang Việt Nam lánh nạn.
Kể từ đó, Trần Tiến bái võ sư Lý Giang Nam làm sư phụ. Thấy đệ tử có thiên chất, sư phụ đã truyền thụ hết những tuyệt kỹ Thiếu Lâm nội gia cho Trần Tiến.
Sau khi sư phụ hồi hương, Trần Tiến tiếp tục thụ giáo nhiều môn võ khác nhau với nhiều võ như danh tiếng như học Nhu thuật với võ sư Tanabe (Nhật), Judo với võ sư Karachi (Nhật) và quyền Anh cùng võ sĩ Lafleur (người Pháp gốc Phi).
Võ sư Trần Tiến truyền thụ võ công cho đồ đệ.
Võ sư Trần Tiến truyền thụ võ công cho đồ đệ.
Với căn cơ võ công và sự khổ luyện, ông sớm trở thành một cao thủ khi còn rất trẻ.
Năm 24 tuổi, Trần Tiến đoạt chức vô địch kiếm thuật Bắc kỳ. Chưa dừng lại, gót chân Trần Tiến còn lang bạt khắp giang hồ, ở đâu có võ đài lớn nhất là đều ghi dấu chân của ông.
Năm 1936, do bị giặc Pháp săn đuổi vì lý do “kích động kẻ xấu luyện võ gây mất an ninh trật tự” nên võ sư Trần Tiến phải khăn gói vào Nam.
Quãng thời gian này, bởi mưu sinh và sự hiếu thắng của tuổi trẻ nên võ sư Trần Tiến đã rất nhiều lần thượng đài ở khắp các võ đài từ Bắc  – Trung – Nam.
Ông còn chinh chiến ở khắp các nước Đông Nam Á với nhiều đối thủ khác nhau và đều giành phần thắng
Ông tham gia thượng đài và đánh hạ các đối thủ sừng sỏ ở nhiều võ đài tại các nước Thái Lan, Philippines, Malaysia, Myanmar, Singapore và cả Hồng Kông khiến quá nhiều cao thủ phải khiếp sợ và thán phục.
Bí quyết để trở thành nhà vô địch của Trần Tiến, ngoài trình độ võ công thượng thừa, quan trọng còn phải biết sở trường, sở đoản của từng đối thủ để có đòn thế khắc chế và có đấu pháp hợp lý.
Trận tử chiến cuối cùng với Tiểu Lâm Xung
Theo võ sư Trần Tiến từng kể lại thì trận thượng đài đáng nhớ nhất và cũng chính là trận chiến cuối cùng của ông diễn ra trên đất Singapore.
Sau khi đả bại loại hàng loạt các đấu thủ, trận cuối cùng ông gặp một đối thủ là võ sĩ người bản địa có biệt hiệu là Tiểu Lâm Xung.
Đây là võ sĩ cao lớn như hộ pháp nhưng lại có thân hình rất rắn chắc, được ví là một lực sĩ.
Cao thủ này là bậc thầy về ngạnh công, có thể đưa ngực, bụng chịu những cú đấm đá như trời giáng mà không hề hấn gì.
Tiểu Lâm Xung còn có bàn tay mệnh danh “thiết thủ” có thể đấm vỡ tấm gỗ dày 5 phân. Khi đã thấm mệt, chỉ một đòn là Tiểu Lâm Xung cũng có thể khiến cho đối thủ phải bỏ mạng.
Võ sư Trần Tiến trong một buổi lễ bái sư.
Võ sư Trần Tiến trong một buổi lễ bái sư.
Trước trận quyết đấu với Trần Tiến, Tiểu Lâm Xung đã thề sẽ đánh gục võ sĩ người Việt để “rửa hận” cho những người Singapore từng bại trận.
Trận tử chiến cuối cùng cũng đến. Trận đấu được qui định trong 8 hiệp, mỗi hiệp dài 3 phút. Các võ sĩ chỉ bị cấm đánh xòe tay, còn đòn hiểm như cùi chỏ, đầu gối đều được sử dụng và không mặc áo giáp bảo hộ.
Bước lên võ đài đài, với “bàn tay sắt” sở trường, Tiểu Lâm Xung đã thị uy, tung những cú đấm sấm sét của mình vào những tấm gỗ dày đến 5 cm khiến chúng vỡ tan.
Xong, anh ta quay sang hỏi Trần Tiến có thi chặt ván với mình không. Trần Tiến chỉ im lặng lắc đầu. Tiểu Lâm Xung hỏi tiếp: “Vậy thì tự xin thua đi”.
Trần Tiến vẫn chỉ lắc đầu. Tiếng chuông báo hiệp một vang lên, hai võ sĩ bước vào trận chiến.
Cậy sức, Tiểu Lâm Xung tới tấp tung đòn mãnh liệt, Trần Tiến buộc phải lui vào thế phòng ngự, thỉnh thoảng mới tìm cách phản công.
Tiểu Lâm Xung ra hổ quyền thì Trần Tiến dùng hầu quyền để tránh. Tiểu Lâm Xung tiếp tục tung xà quyền, Trần Tiến lại khống chế bằng hạc quyền.
Bốn hiệp đấu trôi qua, võ sĩ người Việt vẫn chưa có được một đường tấn công đáng kể. Còn Tiểu Lâm Xung càng đánh càng hưng phấn, ham công và để lộ những sơ hở.
Trong khoảnh khắc chủ quan khinh địch của đối thủ, Trần Tiến bất ngờ hạ thấp tấn pháp, trườn người nhập nội như con rắn và bật ngược lên tung đòn “xà vương phún khí” hiểm hóc đúng vào hạ bộ đối thủ.
Trong chớp mắt, Tiểu Lâm Xung rũ người đổ ập xuống lăn lộn, rồi bất tỉnh. Cả khán đài sững sờ không hiểu chuyện gì xảy ra.
Chính Trần Tiến cũng bàng hoàng không hiểu tại sao mình ra đòn hiểm này. Ông lặng lẽ cúi xuống xem Tiểu Lâm Xung bị thương thế nào. Miếng bảo hộ vùng hạ bộ của anh ta đã bị vỡ vì cú đánh quá mạnh.
Thấy Tiểu Lâm Xung nằm bất động không thể thi đấu, trọng tài nắm tay Trần Tiến giơ lên cao, tuyên bố phần thắng bất ngờ đã thuộc về võ sĩ người Việt.
Thế nhưng, trong khoảnh khắc vinh quang ấy, thấy Tiểu Lâm Xung nằm bất động trên sàn, Trần Tiến bỗng thấy ăn năn, day dứt. Ông rút tay lại, chắp bái xin lỗi rồi tự nhận phần thua cuộc.
Trần Tiến lặng lẽ cúi đầu rời võ đài trong tiếng huýt sáo phản đối của những kẻ thua cược và cả tiếng vỗ tay của những người cảm phục khí khái ông.
Thật ra, đòn ấy với võ đài tự do thì chẳng có gì là sai luật, thế nhưng với tinh thần võ đạo, cú đánh ấy lại là cấm kỵ bởi tính sát thủ tàn khốc.
Với Trần Tiến, sau đòn hiểm độc trong tình huống một mất một còn, suốt đêm hôm đó ông không tài nào chợp mắt nổi.
Nhưng rồi ông đã bình tâm trở lại. Ông nhận ra rằng, võ đài không cần phải quyết đấu nữa. Thắng bại chỉ như gió thoảng qua và sau trận đấu ấy, ông đã tránh xa “kiếp sống võ đài”.
Vị chưởng môn huyền thoại
Năm 1945, Trần Tiến từ Campuchia ra Hà Nội, được Việt Minh giác ngộ và tham gia cách mạng.
Vào quân ngũ, với khả năng quyền thuật siêu đẳng, ông đã được phân công huấn luyện võ thuật cho bộ đội tinh nhuệ, chính là lực lượng đặc công sau này.
Năm 1978, ông rời quân ngũ nhưng vẫn tự nguyện tham gia dạy võ thuật cho một số sĩ quan quân đội Campuchia suốt hơn chục năm trời.
Sẵn vốn liếng võ cổ truyền Việt Nam cộng với tinh hoa các tông phái Trung Quốc và Nhật Bản, lão võ sư Trần Tiến đã sáng lập nên võ phái Thiếu Lâm nội gia quyền Việt Nam.
Lão võ sư Trần Tiến biểu diễn khí công ở độ tuổi 100.
Lão võ sư Trần Tiến biểu diễn khí công ở độ tuổi 100
Đến giờ, võ phái của ông đã thu hút cả ngàn môn sinh. Trong số ấy, có rất nhiều môn sinh người Âu, Mỹ, Phi… bởi nghe danh mà lặn lội tìm về theo học.
Suốt cuộc đời, lão võ sư Trần Tiến cứ đau đáu một nỗi niềm là làm sao để võ học Việt Nam được bảo tồn và phát triển. Ông đào tạo ra hàng ngàn môn đệ, võ sư, HLV tài năng cho làng võ Việt Nam.
Với nhiều đóng góp to lớn, Trần Tiến được Liên đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam tặng HCV danh dự; được Bộ trưởng – Chủ nhiệm Ủy ban TDTT tặng Huy chương vì sự nghiệp thể thao.
Điều đặc biệt là khi đã ở gần ngưỡng tuổi bách niên, lão võ sư Trần Tiến vẫn rất khỏe mạnh, minh mẫn và vẫn có thể biểu diễn khí công trước sự trầm trồ thán phục của hàng ngàn người.
Tới ngày 21/2/2011 do tuổi cao, lão võ sư Trần Tiến đã vĩnh viễn ra đi tại Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM), hưởng thọ 101 tuổi. Làng võ Việt mất đi một tên tuổi quá lớn!
Nhưng với cộng đồng làng võ Việt, cái tên Trần Tiến vẫn còn sống mãi bởi đơn giản, ông là một huyền thoại, một cây đại thụ sẽ còn mãi tỏa bóng cho hậu thế.

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều và một giải Nhất thơ không bao giờ được trao

"Tôi lấy một cái tên khác, chẳng ai biết, để gửi thơ dự thi chỉ để xem thái độ của Ban Giám khảo thế nào. Nhưng sau bài thơ "Câu hỏi trước dòng sông" được trao giải Nhất, tôi đã không dám nhận vì chẳng phải tên mình...", nhà thơ Nguyễn Quang Thiều chia sẻ.

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2015

GĐ sở siêu trẻ, cao ốc 'vượt ngọn' và...đúng quy trình

Từ vụ “đúng quy trình” trong bổ nhiệm cán bộ ở Quảng Nam, đến “đúng quy trình” trong xây dựng nhà 8b Lê Trực, dư luận XH đang chờ việc xem xét, xử lý thật sự… “đúng quy trình” của cơ quan chức năng, và của pháp luật.
Khi vụ việc cả họ làm quan ở huyện Mỹ Đức vẫn còn ồn ào, bàn tán cái gọi là “đúng quy trình” trong việc bổ nhiệm, bầu bán, thì một vụ việc khác còn khiến dư luận xôn xao bàn tán hơn. Đó là là chuyện ông Lê Phước Hoài Bảo, con trai ông Lê Phước Thanh, nguyên BT Tỉnh ủy Quảng Nam (QN), vừa được bổ nhiệm làm Giám đốc Sở Kế hoạch & Đầu tư của tỉnh, một ngành nắm quyền sinh quyền sát, trở thành GĐ sở trẻ nhất của QN và cả nước từ trước đến nay, khi mới 30 tuổi, sau khi làm Phó GĐ sở này chưa đầy 06 tháng. Trước đó là Trưởng phòng xúc tiến đầu tư (Ban Quản lý khu Kinh tế mở Chu Lai), Phó CT huyện Thăng Bình…
Nói theo cách nói của bộ phim Tây Du Ký, ông Hoài Bảo thăng tiến như có phép “đằng vân giá vũ” (đi mây về gió).
Hát đối”
Khỏi phải nói, XH cũng tự nhiên như có hiện tượng… hát đối.
Bởi một bên là các quan chức của xứ hay cãi như thành ngữ dân gian xưa nay vẫn ví von về tính cách xứ này, “hát” rất hùng hồn, bảo vệ vị quan chức trẻ nổi tiếng thích chơi chim, hệt như các chim bác, chim chú, chim anh xù lông che chắn cho chú chim mới ra ràng, chuẩn bị vào đấu trường. Thậm chí các chim bác, chim chú, chim anh còn khẳng định chắc như đinh đóng cột - việc bổ nhiệm “đúng quy trình”
Một bên, là dư luận XH, cũng “hát” hùng hồn không kém. Chỉ để vạch ra cái sự bất cập của cái gọi là “đúng quy trình”, “lỗ hổng” của cách đi, cách bổ nhiệm đầy những… nghi vấn, không tường minh của QN.
Hăng hái nhất bên QN phải nói là ý kiến của ông Chủ tịch UBND tỉnh Đinh Văn Thu, và GĐ Sở Nội vụ Nguyễn Hữu Sáng. Theo Tiền phong (ngày 25/9), ông Chủ tịch tỉnh, ông Giám đốc Sở Nội vụ viện dẫn, Sở KH&ĐT đề xuất và tiến hành làm việc lấy ý kiến 02 lần. Cán bộ chủ chốt của tỉnh, sở, cùng cấp ủy sở, lãnh đạo đều đồng ý 100%.  Ban cán sự chủ chốt và Thường vụ Tỉnh ủy bỏ phiếu kín lấy tín nhiệm, ông Hoài Bảo cũng được 100% phiếu.  Thường vụ bỏ phiếu kín 15/15 đồng ý.
Thậm chí, nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Tiến Dĩnh còn có ý chê trách tư duy XH hẹp hòi khi giảng giải, phải có cái nhìn thông thoáng để thu hút nhân tài trẻ vào cơ quan nhà nước. Rằng, trong thực tế có những trường hợp không phải cứ chờ ban hành chính sách rồi mới thực hiện. Rằng, đừng quan tâm nhiều đến quá trình hoặc gốc gác của anh ta v.v.. và v.v..
Nhưng bên kia, là những người am hiểu chính sách, am hiểu công tác cán bộ cơ sở, và dư luận XH cũng quá… già đời để hiểu hiện tượng “đúng quy trình” có thực chất  không, nếu chỉ nhìn vào những tỷ lệ 100% đồng ý, cũng đâu dễ bị tâm phục khẩu phục.
Chính vì thế, có rất nhiều câu hỏi đặt ra cho tỉnh QN, nếu đối chứng với tiêu chuẩn Giám đốc sở của Bộ Nội vụ từng quy định. Đó là phải "đạt tiêu chuẩn chuyên môn nghiệp vụ ngạch chuyên viên chính trở lên; tốt nghiệp lý luận chính trị cao cấp; tốt nghiệp quản lý hành chính nhà nước ngạch chuyên viên chính trở lên; có 05 năm công tác trở lên trong ngành, trong đó có ít nhất 03 năm làm công tác quản lý về lĩnh vực chuyên môn, chuyên ngành được giao".
Đây lại chính là những tiêu chuẩn ông Bảo chưa đạt được. (VietNamNet, ngày 30/9).
Quảng Nam, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, Ba Đình, Thủ đô, 8b Lê Trực, quảng trường
Ông Lê Phước Hoài Bảo (giữa)
Cũng theo VietNamNet, mặt khác, tỉnh QN có Quyết định 42 của UBND tỉnh quy định chính sách đối với người được cử đi đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ ở nước ngoài. Có điều, QĐ số 42 không có điều khoản nào cho phép người đi học 01 năm rồi mới làm hồ sơ và được nhận tiền hỗ trợ đào tạo lên đến hàng tỷ đồng. Một điều nữa cũng rất "lạ" là cho đến nay chỉ có một mình ông Hoài Bảo đi học thạc sĩ nước ngoài theo Quyết định 42. Hóa ra, QĐ 42 ra đời chỉ có duy nhất một mình ông Hoài Bảo được áp dụng, vì hiện tại quyết định này đã hết hiệu lực(?)
Nói cho công bằng, quá trình học tập, bổ nhiệm ông Hoài Bảo làm giám đốc sở của tỉnh QN cũng có rất nhiều cái rất…. lạ. Lạ như phép “đằng vân giá vũ” của ông Hoài Bảo.
Thực ra, trên thế giới, hiện tượng con ông cháu cha kế thừa con đường của cha ông mình trong chính trị, kinh tế…., hoàn toàn không có gì mới mẻ, không có gì lạ. Tổng thống Mỹ Bush Cha và tổng thống Mỹ Bush Con, Thủ tướng Singapore Lý Quang Diệu (cha) và thủ tướng Lý Hiển Long (con)… là những minh chứng sinh động, cụ thể.
Điều khác biệt căn bản, những chính trị gia, những quan chức đó họ có cả một quá trình cọ sát thực tiễn, cống hiến và ứng cử vào chiếc ghế quyền lực bằng quyền uy tài năng, trí tuệ của mình, trên nền tảng một thiết chế quản lý công khai, minh bạch và thượng tôn pháp luật. Hoàn toàn không phải bằng cách “đi tắt, đón đầu”, hay “đằng vân giá vũ”.
Và cũng phải công bằng mà nói rằng, XH hoàn toàn không khắt khe, định kiến với người trẻ có chức vụ cao, nếu thực sự họ là tuổi trẻ tài cao. Vì xét cho cùng, đó cũng là phúc ấm của dân tộc. Nhưng vì sao có quá nhiều dư luận dị nghị, hoài nghi vụ việc ông Hoài Bảo, và cả những hiện tượng trước đó?
Đó là bởi XH ta lâu nay tồn tại trầm trọng nạn “con ông cháu cha” được ưu tiên, ưu đãi, được đãi ngộ hơn người. Chả thế, dân gian từ xưa đến nay đã tổng kết chí lý một người làm quan cả họ được nhờ. Nếu không, làm sao có hiện tượng “chi bộ họ ta”, “huyện họ ta”, như huyện Mỹ Đức (Hà Nội) mới đây. Dù thanh tra kết luận việc bầu bán đúng quy trình (lại đúng quy trình), thì XH cũng… nỏ tin. 
Đó thực chất là gì nếu không phải là hiện tượng lợi ích nhóm, một hiện tượng rất nguy hại đến sự phát triển lành mạnh của cả XH, đã được chính người đứng đầu tổ chức Đảng phải nhiều lần lên tiếng, lo ngại? Và ở mặt bên kia của hiện tượng COCC, tất yếu là sự bất công với những người trẻ tuổi không may mắn bởi không phải… COCC.
Đó là bởi sự mất dân chủ ở địa phương, trong các ngành, các bộ, các cơ quan, dẫn đến sự nể nang, ngại va chạm kiểu “tránh voi chẳng xấu mặt nào”. Dẫn đến việc đôi bên ông rút chân giò, bà thò chai rượu; anh có lòng thì tôi có dạ, thủ tiêu cách sống ngay thẳng, phủ nhận mọi giá trị chính trực. Con số nhất trí 100% về trường hợp ông Hoài Bảo của các cán bộ chủ chốt tỉnh QN, liệu có phản ánh tài năng thực chất của ông Hoài Bảo, hay mới chỉ phản ánh sự … nể nang, dễ dãi, cảm tính và e ngại lẫn nhau, bởi những động cơ khác về lâu dài?
Điều dở nữa, QN đã làm sai quy định chung của Bộ Nội vụ, nhưng có không ít quan chức sẵn sàng bao che cái sai, cái dở đó nhân danh những khái niệm tốt đẹp? Chính sách đặt ra là để hướng đạo cho con người thực hiện những quy chuẩn trong quá trình làm việc. Vậy nhưng nếu nói như ông Nguyễn Tiến Dĩnh, nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ có những trường hợp không phải cứ chờ ban hành chính sách rồi mới thực hiện, vậy chính sách ban hành để làm gì? Nói vậy chẳng hóa ra, hoặc ông Nguyễn Tiến Dĩnh ngụy biện cái dở của tỉnh QN, hoặc là Hoài Bảo phải là …. thần đồng?
Một câu hỏi như rất nhiều người đã đặt ra, liệu có phải vì ông Hoài Bảo là con trai của ông cựu Bí thư Tỉnh ủy QN nên mới được hưởng “ưu đãi” đến mức QĐ 42 của tỉnh rút cục, chỉ áp dụng cho cá nhân ông này? Nếu không phải như vậy, tỉnh QN cần chứng minh cho XH biết có bao nhiêu người được hưởng QĐ này như ông Hoài Bảo đã hưởng?
Chả thế, báo VietNamNet, ngày 24/9 nhận định, đây đúng là một kỷ lục trong hệ thống hành chính, một kỳ tích đáng để các bạn trẻ noi theo. Tuy nhiên, với kỷ lục này mấy cơ quan có thẩm quyền ở TƯ không biết có nghĩ đến sửa tiêu chuẩn Giám đốc sở hay không để cho nhiều người tài thực sự khác có thể được bổ nhiệm như trường hợp ông Hoài Bảo. Cứ nghĩ đến tiêu chuẩn này lại ái ngại cho những người tuổi trẻ tài cao, vì nếu họ đáp ứng xong thì chắc không trẻ nữa.
Đến thời điểm này, cả nước vẫn ồn ào về cách thức bổ nhiệm của tỉnh QN, phớt lờ cả những quy định của Bộ Nội vụ, thì chính Bộ Nội vụ cũng lại im lặng…  để lập đoàn kiểm tra. Chợt nhớ đến ca từ đầy giục dã: Anh nói đi, anh nói đi….
Bởi cái mà tỉnh QN cho là “đúng quy trình”, thật ra chỉ đúng về hình thức, mà không hề “đúng quy trình” về…. thực chất!
Quảng Nam, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, Ba Đình, Thủ đô, 8b Lê Trực, quảng trường
Tòa cao ốc 8B Lê Trực xây cao hơn giấy phép 16m sắp tới sẽ “cắt ngọn”.

Lệ nằm trên luật?
Vụ việc “đúng quy trình” của ông Hoài Bảo ở QN còn chưa kịp hạ nhiệt, một vụ việc “đúng quy trình” khác xảy ra cũng không kém, nhưng sai phạm còn ghê gớm hơn. Gọi là “đúng quy trình” bởi những người trong cuộc cho rằng đã trình tất cả các sở, thậm chí cuối cùng trình lên Bộ Xây dựng và được cấp trên phê duyệt. Vậy mà cuối cùng, sai vẫn hoàn sai.
Đó là công trình thuộc Dự án Trung tâm thương mại, văn phòng và nhà ở để bán và cho thuê số 8b Lê Trực, cách Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh chỉ khoảng 400m.
Ai cũng biết, quận Ba Đình được coi như một trung tâm hành chính của Thủ đô, có nhiều cơ quan đầu não và quan trọng nhất nước tọa lạc. Vì thế, ngoại trừ kiến trúc cũ từ thời Pháp để lại, quy hoạch kiến trúc đô thị mới ở đây phải được tính toán rất tỷ mỉ, cụ thể, bảo đảm nét hài hòa kiến trúc cũ và kiến trúc mới không bị phô, bị chen ngang hoặc phá hỏng.
Xử lý và thiết kế thế nào để cảnh quan đô thị bảo đảm sự tôn nghiêm và tôn vinh những giá trị kiến trúc trung tâm hành chính- văn hóa đầu não, có lẽ là nguyên tắc chung của nhiều quốc gia khi xây dựng các kiến trúc nhà ở, công sở nằm trong quy hoạch đô thị.
Ví như ở Mỹ, một cựu chuyên gia IT của WB cho biết, đồi Capitol nơi có tòa nhà Quốc hội cao 88m và tượng đài Washington (tháp bút) ở giữa DC cao 169m. Với qui định trên, không có bất kỳ tòa nhà nào trong DC lại vượt mặt nhà Quốc hội và tháp bút Washington. Dân DC mới đồn kiến trúc DC theo phong thủy chính trị “No one is above the law – không ai ngồi trên pháp luật”. Họ dùng luật trong độ cao của nhà cửa để giữ cho kiến trúc thành phố luôn nhất quán, theo đúng nghĩa thượng tôn pháp luật.

Quảng Nam, Ấn tượng trong tuần, Kỳ Duyên, Ba Đình, Thủ đô, 8b Lê Trực, quảng trường
“No one is above the law – không ai ngồi trên pháp luật”

Còn ở Campuchia, người viết bài này có cơ hội đi du lịch, thì sự tôn vinh di sản cha ông để lại thể hiện rất tinh tế: Ngọn tháp chính của Angkor Wat có độ cao nhất là 65 m, toàn bộ các tòa nhà trong thành phố Siem Reap, không tòa nhà nào được cao hơn 65 m- một cách xử lý về đô thị giữa kiến trúc cổ và hiện đại rất hài hòa và mang tính đạo lý.
Đó là ở những quốc gia phát triển mạnh cho tới quốc gia đang phát triển. Trong khi đó, ở nước Việt thì sao?
Câu chuyện tòa nhà 8b Lê Trực đang trở thành nỗi nhức nhối và nên biết hổ thẹn vì sự coi thường kỷ cương phép nước giờ đây nhưchuyện thường ngày ở đô thị. Ngay sát Lăng Chủ tịch HCM, và gần đó là Nhà QH, mà tòa nhà 8b Lê Trực ngạo nghễ vươn cao, lấn át và phá vỡ cảnh quan chung. Bởi theo thiết kế của dự án, Trung tâm thương mại, văn phòng và nhà ở để bán và cho thuê ở đây với diện tích 1783 m2, chiều cao công trình 53 m.
Nhưng rất lạ, như được phù phép, khi các ngành chức năng của t/p vào cuộc kiểm tra trước sức ép công luận và XH, thì mọi việc mới vỡ lở. Chủ đầu tư trong quá trình triển khai, đã xây dựng tới 69 m, sai so với giấy phép xây dựng được cấp 16 m, tương đương 05 tầng. Diện tích sàn xây dựng khoảng 36.000 m2 (giấy phép xây dựng là 29.874 m2) tăng khoảng 6.126 m2.
Người viết bài bỗng ngẩn ngơ. Nên nhớ rằng, nếu là nhà dân xây dựng, chỉ lỡ đổ vật liệu ra ngõ nhỏ, ngay lập tức đã thấy cơ quan chức năng xuất hiện ghi biên bản, yêu cầu nộp phạt. Vậy mà cả một công trình- một tòa nhà lớn ngất ngưởng xây vi phạm so với giấy phép tới 05 tầng, lại không ai nhìn ra? Tài thật. Tài đến thế là cùng. Chợt nhớ nhà văn Nam Cao vỗ đùi đánh “đét” khen… tiên sư “anh” Tào Tháo!
Câu hỏi “vì sao?”, chắc chỉ có hai bên, bên t/p, ngành xây dựng và chủ đầu tư dự án 8b Lê Trực là biết nhau rõ nhất trong vụ này?
Một câu hỏi cần được đặt ra. Phải chăng tâm lý coi thường phép nước, tâm lý đồng tiền mua tiên cũng được, tâm lý đồng tiền đi trước đồng tiền khôn, đã dẫn đến sự liều lĩnh, coi những quy định pháp luật về quy hoạch đô thị của chủ đầu tư dự án 8b Lê Trực chả là cái đinh gỉ gì? Phải chăng chủ đầu tư rất tự tin ở cái… lệ nằm trên luật là sẽ phạt cho tồn tại, một cái lệ tệ hại đã dẫn đến tâm lý của nhiều người là có thể bất tuân pháp luật mà vẫn không sao, nếu có tiền? Nếu nói rằng quản lý lỏng lẻo, thì không hiểu các vị công chức ăn lương trách nhiệm để ngày ngày…. vãn cảnh công trường?
Còn nếu kết luận của t/p HN nói rằng nhà 8b Lê Trực nằm ngoài khu Trung tâm chính trị Ba Đình, thì dù có nằm ngoài, nhưng theo các chuyên gia về quy hoạch, nó vẫn lấn át không gian khu quảng trường, tăng thêm áp lực dân số, mật độ giao thông, gây cảm giác không tuân thủ không gian truyền thống và có gì đó bất an đối với Trung tâm chính trị quốc gia (VnExpress, ngày 2/10).
Và cho dù nằm ngoài khu Trung tâm chính trị Ba Đình, thì sai phạm vẫn còn đây- xây vượt phép tới 05 tầng nhà, với hơn 6000 m2?
Từ vụ “đúng quy trình” trong bổ nhiệm cán bộ ở QN, đến “đúng quy trình” trong xây dựng nhà 8b Lê Trực, dư luận XH đang chờ việc xem xét, xử lý thật sự “đúng quy trình” của cơ quan chức năng, và của pháp luật.
Hãy đợi đấy!

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

TÀI ĐẾN THẾ LÀ CÙNG!

1 - Ông ấy chết. Những người đi viếng, dòm qua lỗ kính quan tài thấy mồm ông ấy vẫn mấp máy lia lịa. Họ kêu ầm lên các bác ơi cứu cứu, anh ấy vẫn còn sống nhăn kìa. Người nhà bảo không phải, ông ấy chết thật rồi. Nhưng sinh thời bác nhà tôi làm phát thanh viên loa phường nên chết rồi vẫn mấp máy mồm thế đấy! Các bác cứ phúng viếng phong bì như bình thường đi. Ầy, thế mới tài !

2 - Thằng con tôi hồi mới sinh được 3 tháng, nó oặn oẹo người như con sâu rồilật ra nằm sấp, đầu ngỏng lên. Bà xã reo lên ôi ôi con tài quá, ôi sướng quá. Bảy tháng sau, nó nhổm đít lên, bắt đầu đi bằng 4 chân như con chó con. Vợ lại reo, ôi ôi con tôi tài quá, tài quá. Đến tháng thứ 9, xốc nó lên, buông tay nhẹ nhàng, nó loạng choạng đứng run run. Vợ nước mắt giàn giụa, ôi ôi con tôi tài, con tôi xuất chúng quá, không thể tin nổi. tênh tênh tênh.. hic...hic...hic
Rồi nó 12 năm phổ thông, rồi năm thứ 3 năm đại học. Bây giờ vẫn rất tài xin tiền đổ xăng, đi chén với bạn gái, mẹ vẫn giặt cho quần đùi. Tài thế nhưng chưa thấy con bé nào nó bổ nhiệm. Phí cả một tài năng. Bất mãn quá !
3 - Nước ta nhiều người tài. Người tài thì phố cũng phải tài. Các bác xem cái hình phố thị Quỳnh Nhai Sơn La em chụp này. Phố không nhà không cửa không người ở chạy thẳng vào núi. Nhưng phố vẫn đỏ rực khẩu hiệu cờ quạt, thậm chí có cả biển cấm đường mới hách. Ầy, thế mới là phố tài !
Biểu tượng cảm xúc grin