Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016

QUANH QUẨN CHUYỆN MÈO

Phiếm đàm: Hồ Tĩnh Tâm
Trong 12 con giáp, mèo là con vật đứng hàng thứ tư (TÝ – SỬU – DẦN – MẸO), tính theo hệ can chi gồm sáu cặp âm dương của triết học phương Đông. Trong 12 con ấy, 1 là con không thật (THÌN), còn lại đều là vật nuôi, thân thuộc, gần gũi với con người.
Trong số những con vật nuôi, mèo là con vật đặc biệt hơn cả, bởi bản tính của nó vừa tỏ ra được thuần hóa hết mực, vừa tỏ ra hoang dã, rừng rú. Cứ nhìn những cô mèo, chú mèo nằm lim dim trong bàn tay ve vuốt của gia chủ, ai mà chẳng cho rằng mèo là con vật hiền lành, dễ thương. Nhưng khi nhìn cung cách nó nằm phủ phục rình mồi, hay khi bất chợt bắt gặp nó rón rén tìm cách ăn vụng, thì hẳn không ai lại không nhận ra bản tính hoang dã, rừng rú của nó.
Ca dao xưa có câu:
Con mèo, con mẽo, con meo
Vồ con chuột béo nhảy leo xà nhà
Câu ca dao này rõ ràng là nhằm chỉ ra tính hoang dã của mèo. Cứ nhìn cung cách ăn uống của nó thì sẽ thấy. Chó khi được cho ăn, nếu chỉ một mình thì nó sẽ nhẩn nha, chỉ khi nào có con chó khác xuất hiện thì nó mới vừa ăn vừa nhe nanh gầm gừ dọa nạt. Còn mèo, hễ được cho món ngon, dẫu chỉ có một mình, nó cũng ngoạm lấy, tha vào nơi xó xỉnh, ăn hết mới lại trở ra tha miếng khác. Bản tính hoang dã, hay giấu diếm thức ăn này, rất nhiều khi làm cho ông chủ của nó phát bực mình. Chẳng hạn như bắt được con chuột ở đâu đó ở bên ngoài, bao giờ nó cũng tha về giấu nhẹm trong hốc, trong kẹt nhà rồi mới ăn. Ăn không hết, chuột bốc mùi thúi rum chủ mới biết.
Bản tính hoang dã còn cho thấy, mèo rất hay bỏ nhà đi hoang; có khi nó bỏ đi cả một ngày, cả vài ngày không chừng. Bởi vậy dân gian mới có câu thành ngữ “mèo mả gà đồng”. Ý vận vào người là để chỉ những người đàn bà không tiết chính. Ví như Nguyễn Du có viết trong “Truyện Kiều”: “Ra tuồng mèo mả gà đồng, ra tuồng lúng túng chẳng xong bề nào”.
Mà cái thói động tình của mèo cũng xấu lắm. Đêm hôm khuya khoắt, mèo động cỡn cứ gào lên đòi ái ân thảm thiết. Tiếng gào thê thiết như tiếng trẻ khóc. Ở quê tôi, người ta đồn rằng, mèo già hóa cáo. Ấy là người tá ám chỉ mèo đã thành tinh. Thành thử ở quê tôi lại có câu: “Rắn phủ lồn mèo”. Đây chỉ là lời đồn đại, bởi vì ngay cả chuyện mèo duy trì nòi giống với nhau, cũng đã mấy ai nhìn thấy. Đối với mèo, chuyện này được tiến hành kín đáo vào ban đêm, khác hẳn với các anh chị Tuất, anh chị Mùi, anh chị Sửu, anh chị Hợi, anh chị Ngọ.
Nam Bộ có câu:
Mèo nằm giạn bếp vinh râu
Thấy con chuột chạy lắc đầu kêu ngoao
Từ câu ca dao ấy, đất phương Nam sinh ra điệu lý “Con mèo”, âm nhạc vang lên như tiếng mèo kêu, rất hợp với tâm lý thích bắt chước học nói của tuổi thơ. Người ta gọi loại âm nhạc này là những khúc hát đồng dao, dành cho trẻ con.
Lời chuyển thành điệu lý như sau:
Mèo nằm giạn bếp tạ lới lới kêu ngoao
Kêu ngoao ngoao kêu ngoao tình rồi kêu ngoao ư
Thấy con chuột chạy hổng bắt lắc đầu
Tạ lới lới kêu ngoao
Kêu ngoao ngoao kêu ngoao tình rồi kêu ngoao ư
Cứ nhìn những chú mèo đã no nê nằm dài trên sa lông sẽ thấy. Khi mèo đã thỏa mãn bản thân, bao giờ cũng thích tìm những nơi ấm áp, nằm ườn ra, hoặc cuộn tròn lại, lim dim ngủ cả buổi, cả ngày. Bấy giờ mèo tỏ ra hiền dịu lạ lùng. Có thể vì điều đó mà người đời mới ví chuyện bồ bịch là chuyện mèo mỡ, mới gọi chuyện đi o gái là đi o mèo. Bấy giờ ôm con mèo lên mà vuốt thì sướng lắm; bàn tay cảm nhận sự rùng rùng da thịt của mèo tới ấm nóng, mịn mượt, tới co rúm cả tấm thân mềm mại.
Khi no nê mèo chỉ thích lăn ra ngủ. Bấy giờ nó rất khảnh tính, tới cả món ngon nó cũng chỉ liếm láp vài cái gọi là. Vì vậy mới có câu: “Ăn như mèo”. Hay ví von: “Nam thực như hổ, nữ thực như miu”.
Chứ khi đói, mèo ta rình rập ra trò.
Cái thói thu minh rình rập của mèo, ít có con vật nào kiên trì được như nó. Nó có thể chăm chăm rình con mồi cả buổi mà không hề tỏ ra nóng vội, chán nản, không hề gây ra bất cứ một động tĩnh nào dù là rất nhỏ.
Cá dao có câu:
Con mèo con chó lom khom
Em tao nó ngủ mày dòm làm chi
Câu ấy có ý ám chỉ thói thóc mách, hay nhòm nhỏ của người đời. Nhưng rõ một điều là, chó không thể nào kiên nhẫn rình mồi được như mèo. Với nữa, xưa nay chó vẫn thường thua mèo nhiều chuyện, vẫn thường mắc hàm oan vì mèo.
Con mèo đập bể nồi rang
Con chó chạy lại phải mang lấy đòn
Mèo hơn chó ở chỗ biết leo trèo. Chính vì biết leo trèo mà người đời mới coi mèo là sư phụ của hổ.
Khả năng leo trèo của mèo thì ai cũng biết. Leo nhanh thoăn thoắt, nhảy nhanh thoăn thoắt, phóng nhanh thoăn thoắt. Khi nhảy, khi phóng, mèo có những thế rướn mình tuyệt đẹp. Cả đến thế ra đòn bằng hai bàn chân trước của mèo cũng vô cùng tuyệt chiêu, tuyệt diệu. Đó là thế võ linh miêu, ra đòn nhẹ như thinh không, nhanh như gió mà vô cùng hiệu quả, đối phương khó hòng tránh đỡ. Mèo khi tấn công cũng như khi phòng thủ, bao giờ cũng nhìn thẳng vào mắt đối phương mà không hề chớp mắt. Ánh mắt mèo lúc ấy lạnh tanh ("lạnh như mắt mèo"). Từng cú lắc đầu, từng cú nhảy qua nhảy lại, từng cú xoay chuyển, nhất nhất đều mềm mại, nhanh chóng, chính xác. Hơn bất cứ một con vật nào, mèo rất biết cách lấy yếu chống mạnh, lấy mềm chọi rắn. Nếu phải đối chọi với những con vật khác, nếu mèo vì nhỏ hơn mà không giành được phần thắng, thì cũng không bao giờ chịu thua. Ấy là nhờ sự nhanh nhẹn, uyển chuyển và chính xác đến tuyệt đỉnh. Đôi lúc, mèo tấn công con mồi ở trên cao, lỡ trợt chân rơi xuống, bao giờ mèo cũng kịp xoay người, tiếp đất bằng bốn bàn chân một cách nhẹ nhàng. Kèm theo các thế võ ấy, răng nhọn và vuốt sắc cũng là một lợi thế hiểm độc của mèo.
Về tài leo trèo của mèo, từ lâu dân gian đã có câu:
Con mèo trèo lên cây vông
Con chó đứng dưới ngó mong con mèo
Mèo rằng, sao chó chẳng theo
Lên đây mèo sẽ dạy leo cho mà
Về tướng mạo, mèo có đủ cả tướng văn lẫn tướng võ; vừa duyên dáng kiêu sa, vừa oai hùng, trí dũng. Vậy mà ca dao vẫn có câu:
Con èo nằm bếp ro ro
Ít ăn nên mới ít lo ít làm
Thực ra mèo không hề ăn ít chút nào. Vốn là thú săn mồi và ăn thịt, khi đói, mèo tấn công cả thằn lằn và rắn mối; còn không thì nó tìm cách tấn công nồi niêu, soong chảo, hay bất cứ thứ gì có chứa thức ăn ở trong. Về tài đạo chích này, mèo cũng rất đáng mặt đại ca. Nó rất biết cách mở nắp nồi, cạy cửa tủ. Nếu thấy được đồ ăn, bao giờ nó cũng ngoạm lấy miếng lớn nhất, ngon nhất mà tha đi.
Người đời nuôi mèo, nhưng vẫn ghét thói ăn vụng thành tinh của mèo. Thành ra người tuổi mẹo mới mang tiếng trong bài vè 12 con giáp.
Tuổi mẹo là con mèo ngoao
Hay quấu hay quào, ăn vụng qúa tinh
Vậy nhưng những đặc tính tinh khôn của mèo thì con người không hề phủ nhận. Bởi vậy người ta mới thích mèo, mới nuôi mèo, mới coi mèo như con vật để trị chuột trong nhà; vừa dùng để làm cảnh, vừa dùng để tạo sự sang trọng. (Đã có con xi lùn Nhật Bổn, tại sao lại không có con miu xù ĂngLê cơ chứ?)
Lạ lắm! Trong dân gian người ta vẫn hay nghe thấy người mẹ dạy con học nói đúng, nói nhanh bằng ca dao.
Con cá đối nằm trên cối đá
Mèo đuôi cụt nằm mút đuôi kèo
Có khi lại còn thấy bà chơi với cháu, đố cháu bằng ca dao dân dã:
Con mèo lành sao kêu mèo vá
Con cá không thờ sao gọi cá linh
Con mèo từ rừng rú hoang sơ, về sống với người đã bao nhiêu triệu năm rồi, thân thuộc với người đã bao nhiêu triệu năm rồi. Ngày nay, nhiều nước trên thế giới đã tạo ra được những giống mèo làm cảnh có bộ lông tuyệt đẹp, có hình dáng cực kỳ đáng yêu. Tại sao ở nước ta lại sinh ra món ẩm thực từ thịt mèo nhỉ? Phải chăng người đã ăn hết cọp thì giờ phải ăn tới mèo? Hết thịt cọp thì tới thịt mèo. Hết cao hổ cốt thì tới cao miêu cốt. Lại còn đòi phải có cho được thịt mèo mun, xương mèo mun, mật mèo mun nữa cơ chứ !
Đã chọn mèo cầm tinh cho người, phải cho mèo lên ngôi với chứ! Mèo cũng biết làm xiếc, biết đóng phim, biết làm ca sĩ hát theo nhạc đệm. Mèo oai dũng và tài hoa biết mấy!
Trong thời nhiễu nhương chôm chỉa nhạc ngoại làm nhạc nhà, đã có ai nghĩ tới chuyện làm một Clip VCD âm nhạc bằng giọng mèo và giọng mèo hòa với giọng người chưa nhỉ? Những con mèo mướp, mèo mun xứ ta dễ thương biết mấy.
H.T.T.






Kết quả hình ảnh cho mèo 





 

 

 

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2016

CÓ PHẢI EM MÙA THU HÀ NỘI

Tác giả: Tô Như Châu

Tháng tám mùa thu
    lá khởi vàng em nhỉ
Từ độ người đi
    thương nhớ âm thầm

Chiều vào thu nghe lời ru gió
Nắng vàng lơ lửng ngoài hiên
Mắt nai đen mùa thu Hà Nội
Nghe lòng ấm lại tuổi phong sương

May mà có em cho đường phố vui
May còn chút em trang sức sông Hồng
Một sáng vào thu bềnh bồng hương cốm
Đường Cổ Ngư xưa bắt bước phiêu bồng

Thôi thì có em đời ta hy vọng
Thôi thì có em sương khói môi mềm
Có phải em mùa thu Hà Nội
Nghe đâu đây lá ướt và mi xanh
Nghe đâu đây hồn Trưng Vương sông Hát
Lững thững Hồ Tây một dáng Kiều
Có phải em mùa thu Hà Nội
Nghìn năm sau níu bóng quay về

Phải nơi đây miền Thanh, Nghệ Tĩnh
Phải nơi đây Hồng Lĩnh - Ba Vì
Phải nơi đây núi Nùng, sông Nhị
Lớn đậy con người đất Tổ Hùng Vương
Anh sẽ đi
Cả nước Việt Nam yêu dấu
Đẹp quê hương gặp lại tình người
Bước nhỏ long lanh hồn nghệ sĩ
Mơ Quang Trung vó ngựa biên thuỳ
Ngày anh đi
Nhất định phải có em
    đường cỏ thơm giong ruổi
Sẽ ghé lại Thăng Long
    thăm Hoàng Thành, Văn Miếu
      chắc rêu phong đã in dấu bao ngày

Đã nghe
    bập bùng trống trận
Ngày chiến thắng Điện Biên
Sáng hồn lửa thiêng
Xuôi quân về giữ quê hương
Hôm nay mùa thu
Gió về là lạ
Bỗng xôn xao con tim lời lá
Bỗng xôn xao rơi vàng tiếng gọi
Lệ mừng gặp nhau ngàn phím dương cầm

Có phải em mùa thu Hà Nội
Ngày sang thu lót lá em nằm
Bên trời xa sương tóc bay
Hà Nội ơi em có hay
Quê hương thần thoại hiển linh hồn sông núi
Nắng thu muôn màu rực rỡ trong hồn anh

Đà Nẵng, tháng 8-1970. 

Tháng11-2000 Tô Như Châu từ Đà Nẵng có gửi tặng NK tập thơ "Có phải em mùa thu Hà Nội" nxb Đà Nẵng-1998 gồm 36 bài. Tô Như Châu 
(Đặng Hữu Có) sinh 1934, quê An Hải, Sơn Trà, Đà Nẵng-cư trú ở 136 Trần Phú-TP Đà Nẵng, dt.3897798; Hội Viên Hội VHNT Đà Nẵng. Nhà anh ở bên kia Sông Hàn, Năm 2000,tuy đã trên 60 xuân Thi sĩ vẫn cưỡi chiếc Honda 67 màu Bordeaux đã cũ vù vù đi "bỏ báo" kiếm cơm.

"Anh con ngựa già chưa mỏi vó
Vẫn thênh thang bược nhẹ quanh đời
Đi tung bờm tóc gió
Quẳng gánh hương xa lên tiếng gọi mời
Em cầu vồng bao nhiêu sắc
Tháng giêng hồng rất mỏng rất mênh mông".


Bài thơ "Có phải em mùa thu Hà Nội" anh viết vào tháng 8-1970, lúc Đà nẵng còn bời bời bom lửa chiến tranh, tình cờ anh gặp một cô gái Hà Nội chính gốc. Qua vài lần tiếp xúc & thưởng thức tiếng dương cầm thánh thót từ bàn tay trắng trẻo nuột nà mềm mại như thiên thần, lời nói dịu dàng như gió thoàng của Nàng, bỗng dưng đánh thức dậy trong lòng thi sĩ cả lịch sử hào khí của ông cha, của hồn Trưng Vương sông Hát Giang, Và thế là bài thơ ra đời...Bài thơ được Nhạc sĩ Trần Quang Lộc phổ nhạc năm 1972, sau này được các Ca sĩ Hồng Nhung,Thu Phương hát trở nên nổi tiếng. Nhạc Sĩ đươc giải thưởng, nhưng tên người sáng tác "lời" (thơ) thì bị "quên" một cách hữu ý? Công luận (báo chí dư luận xã hội) đã nói về sự bội bạc của người bạn một thời bên xóm chài nhỏ ven bờ sông Hàn cùng anh! 

Bài thơ đã qua 40 năm, nay đọc lại và hát lên...Ta cứ ngỡ nhà nhạc sĩ Việt vĩ đại Trịnh Công Sơn hiển linh hoá thân vào hồn thơ Tô Như Châu để ca ngợi "dáng Kiều thơm " tinh hoa của hào khí nghìn năm Thăng Long-Hà Nội. Chao ôi, thơ là hồn người, là tình người đi suốt dọc chiều dài lịch sử đất nước 4000 năm dân tộc ta dân tộc anh hùng!Thời gian gần đây, nhạc phẩm vẫn thường đứng đầu các cuộc bình chọn của giới trẻ, thế nhưng, tác giả lời ca của nó gần như bị bỏ quên. Bản thân nhà thơ và các tổ chức văn nghệ, báo chí trong nước đã nhiều lần lên tiếng can thiệp nhưng quyền lợi của nhà thơ vẫn chưa được giải quyết thỏa đáng.

Trước khi qua đời, Tô Như Châu là nhân viên phát hành báo tại Đà Nẵng. Viết về Hà Nội hay như vậy nhưng không ai có thể ngờ rằng, được một lần ghé thăm Hà Nội là ước mơ của ông, vậy mà cho tới ngày nhắm mắt, ông vẫn không thể thực hiện được ước nguyện này. 


Bài thơ này đã được nhạc sĩ Trần Quang Lộc phổ nhạc:



Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016

CỦ

Khoai lang

 

 

Sắn


Kết quả hình ảnh cho củ sắn luộc


Hình ảnh có liên quan

Củ từ
Kết quả hình ảnh cho củ từ luộc

Củ dong


Cử dong riềng (củ chuối)


Khoai vạc (củ mỡ)
  
 

Khoai sọ


 

Khoai nước (khoai môn)


Khoa tây


Kết quả hình ảnh cho khoai tây luộc

Cử lạc


Củ nưa

Kết quả hình ảnh cho "củ nưa"

Củ ấu


Củ sen

Kết quả hình ảnh cho củ sen

Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2016

QUẢ NGON MÌNH THÍCH

Măng cụt:
 
Quất hồng bì:


Mận:
Táo chua:
 

Ổi:
 
 Mít dai:

 Nhãn:
 

 Vải:

 Na:

Xoài:

Kết quả hình ảnh cho xoài

Chuối:

Bưởi:
 

Quít:

Cam:



Roi:
 

Dứa:
 

 Dâu da:


Hồng xiêm:
Nho:

Thứ Sáu, 8 tháng 7, 2016

BÀI THƠ NGẬP NGỪNG-HỒ DZẾNH

Đã từng đăng bài hát chuyện hẹn hò và bài thơ của Hồ Dzếnh. Nay lại đăng lại và bổ sung.
Bài thơ Ngập ngừng
Tác giả: Hồ Dzếnh

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Ðể lòng buồn tôi dạo khắp trong sân
Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần…
Tôi nói khẽ: gớm, làm sao nhớ thế?

Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!
Em tôi ơi! tình có nghĩa gì đâu?
Nếu là không lưu luyến buổi sơ đầu?
Thuở ân ái mong manh như nắng lụa

Hoa bướm ngập ngừng, cỏ cây lần lữa
Hẹn ngày mai mùa đến sẽ vui tươi
Chỉ ngày mai mới đẹp, ngày mai thôi!
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé!

Tôi sẽ trách – cố nhiên! – nhưng rất nhẹ
Nếu trót đi, em hãy gắng quay về
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề
Ðời chỉ đẹp những khi còn dang dở

Thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ
Cho nghìn sau… lơ lửng… với nghìn xưa…
Hồ Dzếnh, Quê ngoại, NXB Hoa Tiên – Sài Gòn, 1969 


Hồ Dzếnh (sinh năm 1916- mất ngày 13 tháng 8 năm 1991), tên thật là Hà Triệu Anh hay Hà Anh (ghi theo giọng Quảng Đông là Hồ Dzếnh) là một nhà thơ nổi tiếng của Việt Nam. Ông được biết nhiều nhất qua tập thơ Quê ngoại (thơ) với một giọng thơ nhẹ nhàng, siêu thoát phảng phất hương vị thơ cổ Trung Hoa. Ngoài ra Hồ Dzếnh còn là một nhà văn với nhiều tác phẩm, tiêu biểu là tập truyện ngắn Chân trời cũ (1942), Thạch Lam đề tựa.
Tên của Hồ Dzếnh nếu phát âm theo giọng Quảng Đông là Hồi-Tsìu-Díng, thu gọn lại là Hồi-Díng, chắc vì khi phiên âm sang tiếng Việt hai tiếng Hồi-Díng nghe không được hay lắm nên ông đã ghi là Hồ Dzếnh. Tuy vậy những người trong làng văn nghệ vẫn cứ trêu đùa gọi ông là Hồ Dính, có người còn đặt một vế đối: “Hồ Dính dính hồ hồ chẳng dính” để thách đối. Lúc có người đối lại là: “Ngọc Giao giao ngọc ngọc không giao” (mượn tên nhà văn Ngọc Giao). Cũng có người đối lại: “Vũ Bằng bằng vũ vũ chưa bằng”, (mượn tên nhà văn Vũ Bằng), nhưng đều chưa chỉnh.


Quê Ngoại, Hoa Tiên xuất bản năm 1968

Ngập Ngừng là một bài thơ nổi tiếng của thi sĩ Hồ Dzếnh, nằm trong tập thơ: “Quê Ngoại”, xuất bản năm 1943.
Trong “Lời giới thiệu” Tuyển tập Hồ Dzếnh – Tác phẩm chọn lọc, NXB Văn Học 1988, nhận định: “Tác phẩm của Hồ Dzếnh không nhiều, lại không tập trung ở một tờ báo hay đặc san nào. Với bản chất trầm lắng, ông luôn luôn khiêm tốn tự cho mình là người mới bắt đầu bước vào nghề viết. Tuy nhiên, với hai tập văn thơ Chân trời cũ và Quê ngoại, Hồ Dzếnh được biết đến như một nhà thơ có chân tài”

Tác giả Trần Văn Phúc trong bài “Hai câu thơ trong bài thơ Ngập Ngừng của Hồ Dzếnh” đã nhận định như sau:

“Ngay lập tức và cho mãi đến tận bây giờ bài thơ Ngập ngừng vẫn để lại ấn tượng mạnh cho mỗi người yêu thích thơ ca nói chung và thơ tình nói riêng….Nhà thơ quan niệm rằng, Tình chỉ đẹp khi còn dang dở, đời hết vui khi đã vẹn câu thề. Đó là quan niệm hết sức mới lạ về tình yêu của nhà thơ, nó khác hẳn với quan niệm truyền thống cho rằng tình yêu đôi lứa phải gắn liền với sự thủy chung son sắt. Có lẽ vì thế mà trong hầu hết cuốn sổ tay cũng như tâm trí của thanh niên mọi thế hệ đều có ghi chép hai câu thơ ấy với nhiều dị bản khác nhau…”
Chính nhờ vào ý tưởng mới lạ, độc đáo của bài thơ, nên thi phẩm này đã gây một ấn tượng sâu đậm trong lòng người yêu thi ca, và được phổ biến rộng rãi qua nhiều thế hệ.
Không chỉ xuất hiện trong thi ca, không khí bàng bạc tính chất lãng mạn và thi vị của Ngập Ngừng còn loan tỏa sang cả lĩnh vực âm nhạc, với những nhạc phẩm phổ nhạc, lấy ý hoặc từ ngữ từ những câu trong bài thơ như: “Chuyện Hẹn Hò” của Trần Thiện Thanh, “Ngập Ngừng” (Em Cứ Hẹn) của Hoàng Thanh Tâm, “Anh Cứ Hẹn” của Anh Bằng hay “Ngập Ngừng” của Minh Duy càng giúp cho tác phẩm của nhà thơ Hồ Dzếnh đi sâu hơn vào lòng người thưởng ngoạn nghệ thuật, hay thế giới thơ của Hồ Dzếnh nói riêng.


Nhà thơ Hồ Dzếnh
Cho đến tận bây giờ bài thơ Ngập ngừng vẫn để lại ấn tượng mạnh cho người yêu thơ.
Trong lần đầu tiên ra mắt công chúng, hai câu thơ nổi tiếng với triết lý mới lạ về tình yêu được Hồ Dzếnh viết là:
Tình mất vui khi đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp những khi còn dang dở

Đến năm 1969, tập thơ được tái bản ở Sài Gòn thì hai câu thơ vẫn giữ nguyên như thế. Nhưng trong tập “Hồ Dzếnh – Tác phẩm chọn lọc” xuất bản ở Hà Nội năm 1988 thì hai câu thơ ấy lại được sửa thành:
Tình mất vui lúc đã vẹn câu thề
Đời chỉ đẹp khi hãy còn dang dở

Trong ca từ của các nhạc phẩm phổ thơ Hồ Dzếnh hai câu thơ này được hoán vị chữ “Đời” và chữ “Tình”. Cách sửa này đem lại hiệu quả rất hay!
Hai câu thơ dị bản nếu tách riêng nó ra, không để nằm trong toàn bài thơ nữa thì lại trở thành một bài thơ hai câu hoàn chỉnh:
Tình chỉ đẹp những khi còn dang dởĐời mất vui khi đã vẹn câu thề
Có khá nhiều người không biết về Hồ Dzếnh, không biết thơ Hồ Dzếnh, nhưng lại biết đến hai câu thơ dị bản nổi tiếng này. Thế cũng đã là quá đủ để tâm hồn thi nhân thảnh thơi phiêu du nơi cõi vô thường.
Hình ảnh, thông tin sưu tầm từ Internet.
Hà Nội, 5/9/2014



Bài hát dựa theo bài thơ ngập ngừng:
Chuyện hẹn hò
Nhạc sĩ: Trần Thiện Thanh
Ca sĩ: Quang Lê


 
Ngập Ngừng (Em Cứ Hẹn)
Nhạc sĩ: Hoàng Thanh Tâm
Ca sĩ: Hoài Nam

Anh Cứ Hẹn
Nhạc sĩ: Anh Bằng
Ca sĩ: Như Quỳnh



Dư âm-Ngập ngừng
Nhạc sĩ: Minh Duy
Ca sĩ: Minh Duy
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/du-am-ngap-ngung-minh-duy.8Avs1dFyf_.html