Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2019

HÀ GIANG

40 năm trước ở Tuyên Quang
Đến nay mới đến Hà Giang lần đầu
Hà Tuyên tách tỉnh từ lâu
Thôi phà Nông Tiến, qua cầu thẳng lên
Sạch tinh thành phố vùng biên
Đẹp tươi biển hiệu, cửa đèn sáng trưng
Khác xa điều vẫn hình dung
Ba lô đi phép lính dừng chờ xe.
Vị xuyên, Quản Bạ lui về
Đếm chờ xuất ngũ căn ke từng ngày.
Hình dung đường ẩn trong mây
Hoa tam giác mạch nở đầy trên nương
Bậc thang lúa chín cong bông
Gái Mèo váy lắc, thồ chồng rượu say
Cầu xây, nhạc ngựa, hàng đầy
Khau Vai phiên chợ, níu này đàn môi
Qua đèo lại thấy cổng trời
Quà vùng cao xuống vùng xuôi chào mời
"Hà Giang mến yêu của tôi"
Bước chân đã đến, khoảnh trời vừa qua...

Ngày 25/01/2019-hxd

Ảnh St

 

 

 

 

CỘT CỜ LŨNG CÚ

Dốc lên phải cậy đến xe ôm
Sắc đỏ sao vàng phấp phới vươn
Vọng cảnh hiên ngang cờ tổ quốc
Trống đồng vang tận thuở Đông Sơn
Đặt tay lên ngực tim như hát
Đất nước mình ơi mãi trường tồn
Mong mỏi một lần lên Lũng Cú
Cờ bay gió áp ghé môi hôn!


Ngày 25/01/2019-hxd
Ảnh St


    


QUẢN BẠ

Đường rẽ mây lên tới Cổng Trời
Bắc Sum, Cán Tỷ dốc chơi vơi
Ngang lưng hàng vắt oằn lưng ngựa
Thẩm Mã nhìn lên thấy rụng rời
Phở nóng Tráng Phìn hồng bếp lửa
Núi đôi Quản Bạ, tiếng đàn môi
Con đường Hạnh Phúc còn đi nữa
Bùi ngùi "chiều Biên giới em ơi"!

Ngày 25/01/2019-hxd
Ảnh St





MÃ PÍ LÈNG

Mã Pí Lèng, đèo ở Đồng Văn
Hình sông thế núi quá tuyệt trần
Con đường Hạnh phúc xưa gian khổ
Không thể hình dung nổi khó khăn!
Xe lượn đưa ta đến tận chỗ
Một ngày lên đỉnh rét đầu năm
Hà Giang-Mèo Vạc mồ hôi đổ 
Mã Pí Lèng sống mũi mây giăng!

Ngày 20/01/2019-hxd
Ảnh St



DỪNG CHÂN

Dừng chân "một khúc sông quê"
Làn quan họ đất Nghệ mê mải nguồn
"Đồng dao người lớn" chập chờn
Là khi "thế giới không còn trăng" soi
Lề nào bước cũng thảnh thơi
Của mình "chia" cả, của người diêu bông
Thả tình ghé mỗi bến sông
Cầm tinh con Hợi tự lòng đầy vơi
Vượt niên thất thập đời người
Dòng xanh trong đến tận nơi vô cùng...

Ngày 08/01/2018-hxd
Ảnh St





Thứ Hai, 28 tháng 1, 2019

QUÊ CHỒNG

Tác giả: Nguyễn Thị Ngọc Hà

Nhớ về cơn lũ năm 1978
Bến sông năm ấy tôi về
nước lên ngập trắng con đê quê nghèo
câu hò lỡ tuột dây neo
để cho lạnh cả mái chèo qua sông


nửa quen nửa lạ quê chồng
ngõ thôn lầy lội chiều không bước người
tìm đâu khói rạ tháng mười
nắng thơm rơm mới lúa phơi sân nhà
chỉ còn mẹ đẫm dưới mưa
dầm bùn đi đón dâu vừa về thăm
rầu lòng muôn nỗi khó khăn
mừng con mà những nếp nhăn cũng cười
nước sông tràn mắt mẹ tôi
tràn vào tôi một dòng đời gian nan
 

Sông Lam chịu lũ bao lần
áo cơm nhàu nát sóng vần mà đau
bóng cò phiêu dạt nơi đâu
đồng xanh ngập nước bạc màu gió hoang


năm sau tôi trở về làng
mẹ tôi cánh hạc đã mang về trời
dòng sông vẫn nhọc nhằn trôi
con đò vẫn nặng mồ hôi quê chồng

Nghệ An - 1998

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

QUY TẮC TRÊN MÂM CƠM VIỆT


1- Vấn đề dùng đũa.
* Không và quá 3 lần khi đưa bát cơm lên miệng.
* Không gắp thức ăn đưa thẳng vào miệng mà phải đặt vào bát riêng rồi mới ăn.
* Không dùng thìa đũa cá nhân của mình quấy vào tô chung.
* Không xới lộn đĩa thức ăn để chọn miếng ngon hơn.
* Không cắm đũa dựng đứng vào bát cơm.
* Không nhúng cả đầu đũa vào bát nước chấm.
* Phải trở đầu đũa khi muốn tiếp thức ăn cho người khác.
* Không được cắn răng vào đũa, thìa, miệng bát, không liếm đầu đũa
* Không vừa cầm bát vừa cầm đũa chỉ 1 tay cũng như không được ngậm đũa để rảnh tay làm các việc khác chẳng hạn như múc canh, đôi đũa chưa dùng đến phải đặt vào mâm hoặc đĩa bàn nếu ăn trên bàn có dùng đĩa lót bát, hoặc đồ gác đũa.
 
2- Khi ngồi ăn:
- Ngồi ăn dù trên chiếu hay trên ghế đều không được rung đùi, rung đùi là tướng bần tiện của nam, dâm dục của nữ, và cực kỳ vô lễ.
- Không ngồi quá sát mâm hay bàn ăn nhưng cũng không ngồi xa quá.
- Ngồi trên ghế thì phải giữ thẳng lưng. Ngồi trên chiếu thì chuyển động lưng và tay nhưng không được nhấc mông.
- Không để tay dưới bàn nhưng cũng không chống tay lên bàn mà bưng bát và cầm đũa, khi chưa bưng bát thì phần cổ tay đặt trên bàn nhẹ nhàng.
- Không ngồi chống cằm trên bàn ăn.
- Tuyệt đối tránh cơm đầy trong miệng mà nói.
- Không chu mồm thổi thức ăn nóng mà múc chậm phần nguội hơn ở sát thành bát đĩa.
- Muỗng kiểu múc canh phải đặt úp trong bát không được để ngửa.
- khi chấm vào bát nước chấm, chỉ nhúng phần thức ăn, không nhúng đầu đũa vào bát chấm, miếng đã cắn dở không được chấm.
- Khi nhai tối kỵ chép miệng.
- Không tạo tiếng ồn khi ăn [ví dụ húp soàm soạp]
- Không nói, không uống rượu, không húp canh khi miệng còn cơm.
- Không gõ đũa bát thìa.
- Khi ăn món nước như canh, chè, xúp, cháo… nếu dọn bát nhỏ hay chén tiểu thì có thể bưng bát trên hai tay để uống nhưng không được kèm đũa thìa. Nếu dọn bát lớn hay đĩa sâu thì dùng thìa múc ăn, tới cạn thì có thể một tay hơi nghiêng bát đĩa sâu ra phía ngoài, một tay múc chứ không bưng tô to đĩa sâu lên húp như kiểu chén tiểu. Món canh có sợi rau nên dọn bát nhỏ, món gọn lòng thìa có thể dùng bát lớn, đĩa sâu.
- Không ăn trước người lớn tuổi, chờ bề trên bưng bát lên mình mới được ăn. Nếu đi làm khách không gắp đồ ăn trước chủ nhà hay người chủ bữa cơm (trừ ra bạn được đề nghị gắp trước, trong một dịp nhất định).
- Dù là trong khuôn khổ gia đình hay khi làm khách, tuyệt đối không chê khi món ăn chưa hợp khẩu vị mình. Điều này cực kỳ quan trọng vì không đơn thuần là phép lịch sự mà còn là một phần giáo dục nhân cách. Nếu không được dạy nghiêm túc, trẻ em từ chỗ phản ứng tự nhiên do khẩu vị sẽ tới chỗ tự cho mình quyền chê bai, phán xét, không trân trọng lao động của người khác. món không ngon với người này nhưng ngon với người khác và có được nhờ công sức của rất nhiều người.
- Không gắp liên tục 1 món dù đó là món khoái khẩu của mình.
- Phải ăn nếm trước rồi mới thêm muối, tiêu, ớt, chanh v.v…, tránh vừa ngồi vào ăn đã rắc đủ thứ gia vị phụ trội vào phần của mình.
- Phải ăn hết thức ăn trong bát, không để sót hạt cơm nào.
- Dọn mâm phải nhớ dọn âu nhỏ đựng xương, đầu tôm, hạt thóc hay sạn sót trong cơm…
- Trẻ em quá nhỏ dọn mâm riêng và có người trông chừng để tránh gây lộn xộn bữa ăn của người già, tới 6 tuổi là ngồi cùng mâm với cả nhà được sau khi đã thành thục các quy tắc cơ bản.
- Khi trẻ em muốn ăn món mà nó ở xa tầm gắp, phải nói người lớn lấy hộ chứ không được nhoài người trên mâm. Trong gia đình, khi trẻ em ngồi cùng mâm người lớn thì sắp cho bé một đĩa thức ăn nhỏ ngay bên cạnh với đồ ăn đã lóc xương và thái nhỏ. Với người cao tuổi cũng vậy, dọn riêng đĩa cá thịt đã lóc xương, thái nhỏ, hay ninh mềm hơn.
- Không để các vật dụng cá nhân lên bàn ăn, trừ chiếc quạt giấy xếp có thể đặt dọc cạnh mép bàn. Ngày nay thì di động là vật bất lịch sự và mất vệ sinh.
- Nhất thiết để phần người về muộn vào đĩa riêng, không khi nào để phần theo kiểu ăn dở còn lại trong đĩa.
- Ăn từ tốn, không ăn hối hả, không vừa đi vừa nhai.
- Khi ăn không được để thức ăn dính ra mép, ra tay hay vương vãi, đứng lên là khăn trải bàn vẫn sạch. Giặt thì giặt chứ dùng cả tuần khăn bàn vẫn trắng tinh không dính bẩn.
- Nếu ăn gặp xương hoặc vật lạ trong thức ăn, cần từ từ lấy ra, không được nhè ra toàn bộ tại bàn.
- Chỉ có người cao tuổi, 70 trở lên và trẻ nhỏ mà ợ khi ngồi ăn mới không bị coi là bất lịch sự.
- Nếu bị cay thì xin phép ra ngoài hắt xỳ hơi, xỷ mũi.
- Nhà có khách cần cẩn trọng khi nấu, chất cay để phụ trội bày thêm, tránh bất tiện cho khách khi họ không ăn được cay hay một vài gia vị đặc biệt.
- Tránh va chạm tay với người cùng mâm, nếu thuận tay trái thì nói trước để chọn chỗ cho thuận tiện.
- Phải chú ý tay áo khi gắp đồ ăn.
- Nếu thấy thức ăn lớn nên xin cắt nhỏ để mọi người được thuận tiện
- Khi đang ăn mà có việc riêng phải xin phép rồi mới rời mâm.
- Nhất thiết nói cảm ơn sau bữa ăn dù là chỉ có hai vợ chồng nấu cho nhau. Đừng tiếc lời khen ngợi những món ngon.
- Phong tục mời tùy theo gia đình, có gia đình thì người cao tuổi nhất nói đơn giản “các con ăn đi”, trẻ thì thưa “con xin phép”, nhưng có gia đình trẻ con phải mời hết lượt ông bà cha mẹ cô chú anh chị… Khi tới đâu thì quan sát gia chủ, không thể mang tập quán nhà mình vào bữa ăn nhà người ta.
- Ăn xong cần tô son lại thì xin phép vào phòng vệ sinh, không tô son trên bàn ăn trước mặt người khác.
- Ngồi đâu là theo sự xếp của
chủ nhà, không t ý ngi vào bàn ăn khi ch nhà chưa mi ngi.
- Ngày xưa, có lúc người giúp việc ăn cùng mâm với chủ nhà, khi gắp, chủ nhà để thế tay ngang nhưng người giúp việc thế tay úp. Nhìn là biết ngay.
- Không được phép quá chén.
- Nên thành thực nói trước về việc ăn kiêng, dị ứng [nếu có] khi được mời làm khách để tránh bất tiện cho chủ nhà.
Nguồn: Sưu tầm

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2019

NGUYỄN TRỌNG TẠO

https://www.thivien.net/Nguy%E1%BB%85n-Tr%E1%BB%8Dng-T%E1%BA%A1o/author-gYlo0T0I5uDyRtBv2QyKNg
Kết quả hình ảnh cho Nguyá»…n Trọng Tạo Nguyễn Trọng Tạo (25/8/1947-7/1/2019) là nhà thơ, nhà văn, kiêm nhạc sĩ, họa sĩ, sinh tại Diễn Châu, Nghệ An, đi lính năm 1969, học Đại học viết văn Nguyễn Du khoá 1, làm thơ từ năm 14 tuổi. Ông là Uỷ viên Hội đồng thơ của Hội nhà văn Việt Nam, Trưởng ban biên tập báo Thơ (2003–2004), từng được các giải thưởng thơ của Nghệ An năm 1969, và giải thơ của các báo Văn nghệ, Văn nghệ quân đội, Nhân dân (1978), hai lần được Giải thưởng Văn học nghệ thuật cố đô (Huế), Giải thưởng Văn học nghệ thuật Hồ Xuân Hương, Giải thưởng Uỷ ban toàn quốc các hội văn học nghệ thuật Việt Nam về thơ và văn xuôi. Thơ và truyện ngắn của ông dịch ra tiếng Pháp, Anh, Nga, Tây Ban Nha...
Ngoài thơ, ông còn là nhạc sĩ, công tác tại Tạp chí Âm nhạc và Thời đại của Hội nhạc sĩ Việt Nam.


Vẽ tôi con Lợn cầm tinh
Con Gà cầm tháng con Tình cầm tay

(Nguyễn Trọng Tạo)

CHIA
chia cho em một đời tôi
một cay đắng
một niềm vui
một buồn
tôi còn cái xác không hồn
cái chai không rượu tôi còn vỏ chai

chia cho em một đời say
một cây si
với
một cây bồ đề
tôi còn đâu nữa đam mê
trời chang chang nắng tôi về héo khô

chia cho em một đời Thơ
một lênh đênh
một dại khờ
một tôi
chỉ còn cỏ mọc bên trời
một bông hoa nhỏ lặng rơi mưa dầm...

1989-ntt

NHÂN DÂN
Có thể thay quan, không thay được Nhân Dân
Thay tên nước, không thể thay Tổ Quốc
Nhưng sự thật khó tin mà có thật
Không thể thay quan dù quan đã thành sâu!

Quan thành dòi đục khoét cả đất đai
Vòi bạch tuộc đã ăn dần biển đảo
Đêm nằm mơ thấy biển Đông hộc máu
Những oan hồn xô dạt tận Thủ Đô

Những oan hồn chỉ còn bộ xương khô
Đi lũ lượt, đi tràn ra đại lộ
Những oan hồn vỡ đầu gãy cổ
Ôm lá cờ rách nát vẫn còn đi

Đi qua hàng rào, đi qua những đoàn xe
Đi qua nắng đi qua mưa đi qua đêm đi qua bão
Những oan hồn không sức gì cản nổi
Đi đòi lại niềm tin, đi đòi lại cuộc đời

Đòi lại những ông quan thanh liêm đã chết tự lâu rồi
Đòi lại ánh mặt trời cho tái sinh vạn vật…
Tôi tỉnh dậy thấy mặt tràn nước mắt
Nước mắt của Nhân Dân mặn chát rót vào tôi.

Ôi những ông quan không Dân trên chót vót đỉnh trời
Có nhận ra tôi đang kêu gào dưới đáy
Cả một tỷ tôi sao ông không nhìn thấy?
Vì tôi vẫn là người mà ông đã là sâu?…

10.2012-ntt


LÀNG QUAN HỌ QUÊ TÔI
Nhạc: Nguyễn Trọng Tạo
Thơ: Nguyễn Phan Hách
Ca sĩ: Thanh Hoa




SÔNG QUÊ
Nhạc: Nguyễn Trọng Tạo
Thơ: Nguyễn Đức Mậu
Ca sĩ: Anh Thơ
 
 

Tranh vẽ bìa của Nguyễn Trọng Tạo:


MH by you.  MH3 by you.

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019

HỢI

Ngỡ là "nằm đợi mà ăn"
Chỉ vì ủn ỉn khó nhằn thi ca
Thế là năm Tuất sắp qua
"Con lợn lại béo cau già lại non"
Heo may mía ngọn ngọt giòn
Lợn lành muôn thuở vẫn hơn lợn què
Thương anh chung thủy lời thề
Nọc cường "chẳng bỏ nái sề này đâu"!
Sau ngày áo cưới chưa lâu
"Cơm sôi, lửa tắt", con bâu bên lườn
Tòm tem mắt giục, chồng lườm
"Hùm tha con lợn" giận hờn mong manh
"Con gà cục tác lá chanh
Con lợn ủn ỉn mua hành cho tôi"
Mẹ tham có một thúng xôi
"Tham con lợn béo", thế rồi nên đôi!
"Trông mặt mà bắt hình" thôi
"Con lợn có béo" lòng dồi mới ngon!
Mường Khương, Móng Cái ít còn
Nhớ thùng nước gạo chắt gom, phận nghèo
"Vì heo khúc chuối phải đèo"
"Nuôi heo nên phải vớt bèo" tinh mơ
Ngày xưa đến tận Đông Hồ
Bây giờ tự sướng hững hờ cũng xong
"Hùm nằm cho lợn liếm lông"
Chẳng lo "mắm thối chấm lòng lợn" ôi
"Đầu gà má lợn" anh ơi
Cơm nằm, nuôi lợn ít lời cũng vui
Đành rằng "lợn rọ, chó thui"
Chiều ba mươi tết ngậm ngùi lợn kêu!
Móng heo nói toạc một điều
Không Tấm thì Cám thương yêu hẹn hò!
Giúp em thì phải tóm giò
"Một con lợn béo một vò rượu tăm"!
Chiều trôi, ngày đã cuối năm
Đón chờ Hợi đến lặng thầm, bâng khuâng!

Ngày 31/12/2018 hxd
Ảnh St
 


BA NGÀY VỀ PHÉP

Mũ sao, giày lính, cậu trai cưng
Áo đẫm mồ hôi bạc vai lưng
Đi phép, mau ngay về với mẹ
Chào cười, mắt lại cứ nhoè rưng!
Nhìn đâu cũng lạ, dù vẫn thế
Phố ngợp đông hơn hẳn ở rừng!
Đêm cuối không yên mai lấy vé
Nhớ nghe, mẹ nhắc muối rang vừng!

Ngày 21/12/2018- hxd
Ảnh St